HỒI MƯỜI BỐN
DẠO ĐỊA NGỤC GIÁ LẠNH
Phật Sống Tế Công
Giáng ngày mồng 29 tháng 9 năm
Bính Thìn (1976)
Thơ:
Hàn phong thích cốt tiệm sơ
đông
Lạc thiện do như nhất thạch
tùng
Vạn lạc sơn di thanh tuyết hải
Trú mai kính ngạo ngật cao
phong.
Dịch:
Cắt xương gió lạnh lúc sang
đông
Vui đạo gan bền tựa đá trông
Non chuyển ngàn xanh thành biển
tuyết
Đỉnh cao mai trúc chẳng xiêu
lòng.
Tế
Phật:
Mùa thu qua dần, mùa đông khắc nghiệt đang tới, thời tiết
thay đổi lạ kỳ, chúng sinh đau ốm ngày càng nhiều, là bởi không biết thích ứng
với khí hậu. Bữa nay ta đưa Dương Sinh dạo thăm Ngục Giá Lạnh ở cõi âm, cũng gặp
cái cảnh gió lạnh thấu xương không hiểu con có chịu nổi hay không?
Dương Sinh:
Thưa ân sư, con vừa mới bị cảm, bữa nay trời lại giá buốt,
con nghĩ để bữa khác hãy tới Ngục Giá Băng. Bữa nay dạo thăm chốn khác, không
rõ ý kiến của thầy như thế nào ?
Tế
Phật:
Đâu có được, đã thông tri là mình dạo thăm Ngục Giá Băng xong
xuôi rồi, nửa chừng chẳng thể thay đổi, như con sợ không chịu nổi lạnh, thầy cho
con ba viên thuốc nguồn ấm này, uống mau đi, không được kéo dài thời gian.
Dương Sinh:
Cảm ơn thầy đã ban cho con thuốc tiên...con đã uống xong. A,
con cảm thấy khắp mình nóng ran, không còn lạnh nữa.
Tế
Phật:
Mau lên đài sen.
Dương Sinh:
Con đã sửa soạn xong, xin thầy khởi hành...
Tế
Phật:
Đã tới nơi, mau xuyóng đài sen.
Dương Sinh:
Phía trước tại sao không có thấy một bóng người, chỉ thấy một
trái núi hoang phủ tuyết trắng, hình như tuyết vừa rơi, không thấy cây xanh tốt,
chỉ có ít cây khô trụi lá, đây là chốn nào?
Tế
Phật:
Nơi đây gần Địa Ngục Giá Băng, núi đó vì chịu ảnh hưởng băng
lạnh quanh năm có tuyết, lạnh lẽo lạ thườn. Chúng ta không đi đường âm phủ nên
không thấy bóng người, với lại mình ngồi đài sen bay trên không nữa. Con theo
thầy đi tới sườn núi phía bên trái là mình gặp Địa Ngục Giá Băng.
Dương Sinh:
Chốn hoang vu này chẳng có đường sá chi hết, cây cỏ chết rụi
vì băng, tất cả đều khô héo, càng đi tới càng cảm thấy giá lạnh, phải chăng vì
ba viên thuốc tiên hết còn công hiệu?
Tế
Phật:
Công hiệu của thuốc không hề bị giảm, vì tính dược của thuốc
tiên là quan hệ qua lại, đợi một lát sẽ thấy thân thể nóng trở lại, đủ sức chịu
đựng nổi ba ngày, con cứ yên tâm, ta không nỡ để con đông lạnh, chết cứng đâu.
Dương Sinh:
Phía trước có một dãy phòng, đều làm bằng gỗ, sơn đen, trên
nóc đầy hoa tuyết nỡ. Phía trước dựng hai trụ gỗ, giữa có tấm bảng trên đề "Địa
Ngục Giá Băng". Trước ngục có một lối đi hẹp ăn thông với các phòng, tại sao
phía trong không có bày biện chi cả?
Tế
Phật:
Ngục này thiết trí bằng băng lạnh, các tội hồn đều bị ướp
lạnh, đông cứng lại, không cách gì trốn thoát nổi, cho nên không cần trang bị
chi cả.
Dương Sinh:
Trên đường có vài âm binh áp giải chừng mười người vừa nam
vừa nữ, không rõ có phải dẫn tới ngục này chịu tội không?
Tế
Phật:
Đúng đấy, phía trước Ngục Quan và Tướng Quân đã tới, Dương
Sinh sửa soạn vái chào.
Dương Sinh:
Kính chào Ngục Quan cùng Tướng Quân, chúng tôi phụng chỉ dạo
địa ngục, xin các vị chỉ bảo tường tận cho.
Ngục
Quan: Miễn lễ.
Chúng tôi vừa nhận được sắc chỉ của Chúa Công Sở Giang Vương, nên đã rõ Tế Phật
cùng Dương Thiện Sinh thuộc Thánh Hiền Đường trên dương gian sẽ xuống thăm bản
ngục cho thấu tỏ sự tình, để viết sách Địa Ngục Du Ký hầu thức tỉnh giáo hoá
người đời. Mời hai vị theo chúng tôi vào thăm ngục.
Dương Sinh:
Xin đa tạ.
Tế
Phật:
Chúng tôi vào thăm thẳng Ngục Giá Băng, chẳng cần vào trong
nhà làm chi nữa.
Ngục
Quan: Cũng tốt.
Dương Sinh:
Ngục Giá Băng ở giữa trái núi, phía trong giống như hồ tắm ở
dương gian, vì rất nhiều hồ ở xa nên ngó không rõ. Trong hồ có đủ cả gái lẫn
trai, mình chỉ mặc áo lót, phần dưới nhìn không thấy vì bị băng đóng dính cứng,
kẻ nào kẻ ấy mặt xanh ngắt, môi đen, tay run rẩy, không kêu khóc nổi nữa, chỉ
còn rên rỉ thôi. Trước mặt có hai ông già, nhìn tôi với ánh mắt cầu khẩn thiết
tha, hình như muốn nói với tôi điều gì. Thưa thầy, có cách gì cứu họ thoát khỏi
cảnh khổ băng lạnh đông cứng không?
Ngục
Quan: Để tôi lôi
vài tội hồn lên để Dương Sinh muốn hỏi gì thì hỏi .
Dương Sinh:
Tốt tốt. Xin hỏi lão tiền bối, ở dưới đó cảm thấy thế nào?
Tội
Hồn: Băng trời
tuyết đất, chỉ mặc quần áo lót mỏng manh, tôi không còn đủ sức nói nữa. Thân thể
đông cứng, sắp hết cầm cự nổi.
Ngục
Quan: Tướng Quân
mau đem nước gừng cho nó uống để giúp đỡ nguyên khí.
Tướng
Quân: Uống mau đi,
rồi cung khai hết các tội lỗi đã làm khi còn sống, để viết vào sách khuyến thiện
hầu giáo hoá người đời đừng bắt chước làm chuyện bậy giống ngươi, để sau khi
chết khỏi rơi xuóng địa ngục này.
Tội
Hồn: Tôi, lúc còn
tại thế rất ưa thích sưu tầm tem thư, tiền xưa, đồ cổ các loại. Lúc 45 tuổi, kết
bạn với một người cùng sở thích. Khi rảnh rang chúng tôi uống trà tâm sự, tình
nghĩa thật đậm đà . Bỗng một bữa, bạn tôi phải ra nước ngoài, sợ những báu vật
tem xưa tiền cũ, đồ cổ cất giấu sẽ bị đánh cắp, bèn nhờ tôi giữ dùm. Tôi vì một
phút tham lam, đem tất cả đồ bạn gửi dời đi nơi khác. Khi người ấy trở về hỏi
xin lại tôi các món đã gởi, tôi trả lời: "Khó nói quá, nửa tháng trước đây đã bị
trộm đánh cắp mất rồi, tất cả những báu vật của tôi sưu tầm cũng bị nó lấy luôn
không còn một món nào". Người bạn tri kỷ của tôi nghe xong, thốn tim buốt óc,
than tiếc không dứt. Đã bị đánh cắp làm sao lấy về được, bèn bỏ luôn. Khi tới 56
tuổi, bị ung thư gan chết, hồn xuống âm phủ, dè đâu cõi âm đã biết rõ tôi giấu
các món đồ đó ở nhà riêng. Khi đi qua đài gương soi ác nghiệp, những cảnh đó
chiếu rõ lại, bị Sở Giang Vương ở Đệ Nhị Điện phán đày 5 năm ở ngục Giá Băng,
hàng ngày chịu cảnh băng đóng cứng, thân lạnh thịt đông, đau đớn muôn phần, hối
hận không còn kịp nữa. Xin người nói với Ngục Quan tha tội cho tôi sớm thoát
khỏi cảnh khổ đau này, có được không?
Dương Sinh:
Xin Ngục Quan giảm bớt tội một hai phần có được không?
Ngục
Quan: Đây là luật
âm phủ xử phạt, nếu không có lệnh của Minh Vương, tôi không dám sửa đổi. Bây giờ
tôi có thể cho uống thêm chút nước gừng cũng kể như là ưu đãi lắm rồi, không
được cầu cạnh thêm gì nữa. Có thể hỏi thêm bà lão kia xem vì cớ gì mà bị đầy
xuóng địa ngục này.
Dương Sinh:
Bà lão này bị đông lạnh chịu không nổi, ngã lăn ra đất, hỏi
làm sao bà ta trả lời được? Tướng Quân cho bà ta uống chút nước gừng giải lạnh
để hồi tỉnh lại.
Tướng
Quân: Được, uống
mau đi, để còn trả lời những câu hỏi của Thiện Sinh, trái lệnh sẽ bị xử tội nặng
thêm.
Tội
Hồn: Ôi! Tôi đau
khổ quá rồi, cái lạnh giá băng giống hệt cái lạnh của nhà xác chuyên ướp tử thi
ở dương gian. Người thấy tôi toàn thân xanh mét, thê thảm không còn chút máu.
Lúc sống tôi là tú bà, chuyên nuôi em út, ẩn náu nơi nhà nhỏ, phòng dơ, chứa
trên mười thiếu nữ, trong số đó có gái giang hồ, gái nhà lành, gái trốn học.
Hàng ngày tôi bắt họ phải tiếp khách, nếu không phục tòng thì bị bắt giam, hoặc
bị các tay du côn chuyên dắt mối trừng trị. Trong số đó rất nhiều thiếu nữ được
người nhà hoặc khách chơi chuộc ra, cứu thoát khỏi biển khổ, phục hồi lại sự tự
do cho tấm thân, tôi bèn lớn miẹng đòi một số tiền to, có kẻ không đủ tiền chuộc
thân suốt đời chôn vùi tuổi thanh xuân trong động buôn hương bán phấn. Lúc tôi
51 tuổi, vì hút xách rượu chè vô độ cho nên bị xuất huyết mà chết. Sau khi chết
mới được rõ là đã bị Minh Vương giảm thọ 10 năm. Vì nghiệp ác quá sâu trước bị
đầy ở Ngục Bùn Phân Nước Tiểu, chịu khổ 5 năm. Sau khi mãn liền bị chuyển qua
đây tiếp tại Ngục Giá Băng 31 năm. Mãn hạn kỳ này chưa rõ sẽ còn bị tái giam ở
những ngục nào? Từ khi chết tới nay, nào như chịu khổ vì bùn phân nước tiểu,
băng giá lạnh buốt, hiện tại thê thảm, tương lai khổ còn nhiều, chỉ biết oán
hận chính mình đã tạo quả baoquá nhiều.
Ngục
Quan: Còn tội hồn
sau chót này, mau đem chuyện đã làm ở cõi thế khai hết ra. Tướng Quân lấy nước
gừng đổ cho nó phục hồi nguyên khí để nó nói cho trôi chảy.
Tướng
Quân: Tuân
lệnh.....thưa đã giải hàn cho nó xong.
Dương Sinh:
Xin hỏi tiểu thư, vì cớ gì cô phải tới Ngục Giá Băng?
Tội
Hồn: Nói ra càng
thêm xấu hổ, lúc 18 tuổi tôi theo một đoàn ca vũ, cùng các đoàn viên đi biểu
diễn các nơi, thường là biểu viển thoát y để câu khán giả. Về sau vì làm ăn
không khá, đoàn giải tán, bèn đổi nghề "gái đi khách" thường được kêu đi khách,
hoặc biểu diễn thoát y cho khách coi, do đó làm quen với một thương gia giàu có,
mướn nhà ở riêng làm vợ bé. Năm 36 tuổi vì hai người không hợp ý nên chia ly, có
lần vì quẩn trí uống độc dược tự tử. Khi chết bị giam tại thành Chết Oan 5 năm,
sau đó bị đày tiếp tại Ngục Giá Băng, đến nay đã 3 năm, còn 20 năm nữa mới mãn
hạn. Hiện thời đau khổ quá mức, hàng ngày bị băng đóng, tay chân buốt cóng, khí
lạnh thấu tim, hối hận không kịp nữa. Khuyên nữ phái ở thế gian, ngàn lần chớ
nên đi theo con đường không chính trực của tôi.
Ngục
Quan: Tội hồn này,
lúc sống không hành nghề lương thiện, chuyên vũ khoả thân, biểu diễn các màn dâm
đang, phá hoại các phong tục tốt lành, lúc sống đã không chịu mặc quần áo tươm
tất, sau khi chết đã bị xử đày ở ngục Giá Băng, khiến nàng cố tìm quần áo để che
cho bớt lạnh nhưng chẳng được. Có tội thì chịu báo ứng, tội hồn nầy còn nhiều
tội khác, sau khi mãn hạn ở đây, sẽ còn giải giao qua điện khác. Mong phụ nữ
trên thế gian coi đó làm gương. Tướng Quân! Mau áp giải ba tội hồn này trở lại
ngục.
Dương Sinh:
Địa ngục này sương trắng bốc lên như khói toả, thấy hiu hiu
lạnh.
Tế
Phật:
Đó là khói lạnh, khí lạnh toả ra đó.
Ngục
Quan: Phàm kẻ nào ở
đời nhận tiền bạc, đồ vật của kẻ khác gởi mà lấy lén, chiếm làm của riêng. Mở
nhà chứa điếm, không cho gái giang hồ hoàn lương. Lãng phí xa hoa quá mức, coi
thường đồ nội hoá, mặc toàn tơ lụa nhập cảng để chứng tỏ mình giàu. Không biết
dùng số tiền mua quần áo đó để giúp đỡ dân nghèo khỏi rét. Đàn bà thích mặc đồ
hở hang, dùng toàn quần áo hở lưng, hở bụng, hở đùi cố ý phô trương thân xác để
mê hoặc người ta v.v… Các loại người không sợ lạnh giá, những kẻ tham cầu trang
sức, sau khi chết tất cả đều bị xử phạt, đày ở ngục Giá Băng để được hưởng cái
thú vị của sự mát mẻ.
Tế
Phật:
Bữa nay thời giờ đã cận, chúng tôi sắp trở lại Thánh Hiền
Đường.
Dương Sinh:
Đa ta Ngục Quan cùng Tướng Quân đã chỉ giáo. Mong sớm được
gặp lại.
Ngục
Quan: Xin tiễn
chào.
Tế
Phật:
Dương Sinh mau lên đài sen.
Dương Sinh:
Thưa thầy con đã sẵn sàng, mình có thể trở về Hiền Đường...
Tế
Phật:
Đã tới Thánh Hiền Đường, Dương Sinh xuống đài sen, hồn phách
nhập thể xác.