HỒI BA MƯƠI
THĂM
VỌNG HƯƠNG ĐÀI GẶP GỠ SÂM LA VƯƠNG
Dương
Tiển Tiên Sư
Giáng ngày mồng 13 tháng 4 năm
Đinh Tỵ (1977)
Thơ:
Địa phủ
tầm u quá ngũ quan
Trước thư
khuyến hoá độ mình ngoan
Đào chi
chấn khởi tà ma phục
Cảnh thế
chung thành hướng cửu hoàn.
Dịch:
Năm cửa âm
ti vượt tối tăm
Khuyên răn
viết sáh độ ngu đần
Cành đào
vung phất tà ma sợ
Chuông
vọng khắp trời gọi thế gian.
Tiên
Sư: Hôm nay vì Tế
Phật bận việc, không thể dẫn Dương Sinh dạo âm phủ được. Ta phụng chỉ đức Ngọc
Đế đặc biệt xuống Thánh Hiền Đường để hướng dẫn Dương Sinh dạo thăm âm phủ. Vì
thời giờ đã trễ, chúng ta chuẩn bị khởi hành.
Dương
Sinh: Bạch ân sư,
bữa nay thầy đích thân dẫn đường, đội ơn thầy nhiều lắm, nhưng thầy lại mang
theo con chó để làm chi vậy? Những lần trước ân sư Tế Phật đưa con đi thì đều
ngồi toà sen, không rõ hôm nay thầy dùng phương tiện di chuyển gì để đưa con đi.
Tiên
Sư: Tế Phật có đài
sen còn ta không có, là vì Tiên và Phật có những pháp thuật khác nhau. Hôm nay
mình cỡi con chó này.
Dương
Sinh: Chó chạy chậm
lắm, trông nó lại hung dữ quá chừng, người ta tới gần sợ hết hồn, bị nó cắn hẳn
là nát mình nát mẩy.
Tiên
Sư: Đây không phải
là chó phàm trần mà là chó trời, là sức mạnh của chân ta. Đạo hạnh của nó không
nhỏ, lẽ nào nó lại cắn con.
Dương
Sinh: Bởi lẽ chó
chạy quá chậm, sợ ảnh hưởng đến cuộc hành trình.
Tiên
Sư: Dương Sinh cứ
yên tâm, bốn chân của chó trời nhanh như bốn bánh xe hơi ở cõi hồng trần vậy,
tốc độ của nó còn lẹ hơn ngồi đài sen nữa.
Dương
Sinh: Con đã chuẩn
bị kỹ càng, thầy ngồi phía trước xin hết sức cẩn thận, kẻo không con rớt xuống
thì khổ lắm.
Tiên
Sư: Con nhắm hai
mắt lại, không gặp tai hoạ đâu, cứ yên tâm.
Dương
Sinh: Chẳng hiểu
cuộc hành trình bữa nay tới đâu?
Tiên
Sư: Hôm nay tới
thăm Đệ Ngũ Điện ở âm phủ. Chớ hỏi nữa, thời giờ đã trễ, chúng ta khởi hành. Đã
tới nơi, xuống mau.
Tiên
Sư: Tiên Phật cùng
một nhà, cũng như người trên đời mua hai chiếc xe cùng là xe máy, nhưng nhãn
hiệu khác nhau, đều tự cho là phẩm chất thượng thặng, không rõ trong ruột mới
quyết định hơn thua. Lòng người giống như động cơ máy nổ, động cơ nếu như tốt
lành hẳn giúp lòng người bình thản, chạy trên đường lớn hẳn sẽ không gặp trở
ngại.
Dương
Sinh: Thầy nói rất
có lý. Đám đông phía trước đang chen chúc tiến lên đài. Các nam nữ tội hồn đang
bị âm binh áp giải tới, có một số không bị sai áp, vẻ mặt tươi cười hớn hở.
Không rõ đây là chốn nào?
Tiên
Sư: Đây là Đài
Trông Quê (Vọng Hương Đài). Những tội hồn tới địa ngục bị giải qua Đệ Ngũ Điện,
để lòng nghĩ tới Đài Trông Quê sẽ nhìn thấy con cháu ở dương gian. Họ không cầm
nổi nước mắt nên khóc than không dứt. Những hồn không bị thụ hình cũng đến đài
nhìn về quê hương để xem con cháu ra sao?
Dương
Sinh: Phía trước có
một số người ngựa khí thế oai nghiêm, không rõ là thánh thần nào?
Tiên
Sư: Ngũ Điện Sâm La
Vương và Điện nội văn võ bá quan đã xuống thềm để nghinh tiếp chúng ta, mau tới
vái chào ra mắt.
Dương
Sinh: Tôi là Dương
Sinh môn đệ của Thánh Đế tại Thánh Hiền Đường thuộc Đài Trung phụng chỉ viết Địa
Ngục Du Ký để làm sách khuyên đời. Bữa nay do Dương Tiển Tiên Sư hướng dẫn xuống
thăm âm ti, đến Đệ Ngũ Điện kính thỉnh Sâm La Vương giúp đỡ phương tiện để tiện
việc soạn sách được hoàn tất thuận lợi.
Diêm
Vương: Công đức của
Thánh Hiền Đường thật là cao dày, mở nhà truyền giáo, viết sách dạy đạo cảm hoá
được rất nhiều người. Ta hiện cai quản Đệ Ngũ Điện, rất nhiều vong hồn tại thế
đã từng đọc qua sách của quí Hiền Đường, đã in kinh sách để ấn tống cho nên tội
lỗi đã giảm bớt nhiều, vì Hiền Đường đã tích luỹ nhiều âm công nên tôi đã phê
cho họ sớm được siêu sinh hoặc căn cứ vào công lao mà chứng đạo cho họ.
Dương
Sinh: Đa ta sự
chiếu cố của Diêm Vương, chỉ có tự tạo công đức mới được ngài khoan thứ.
Diêm
Vương: Miễn lễ, hãy
đứng lên. Nhị Lang Thần Quân cùng Dương sinh hãy theo tôi vào điện nghỉ ngơi.
Tiên
Sư: Vì không thể
kéo dài thời giờ, xin khất để lần khác. Bữa nay tôi xin dẫn Dương Sinh lên Đài
Trong Quê xem xét.
Diêm
Vương: Muốn như vậy
thì cũng được, để tôi đưa hai vị lên Đài Trông Quê.
Dương
Sinh: Đa tạ Minh
Vương đã dẫn đường.
Diêm
Vương: Phàm những
tội hồn đi tới Ngũ Điện đều phải qua Đài Trông Quê để nhìn lại con cháu ở dương
gian. Nhưng đại đa số các vong hồn đều rất si tình cho nên đều quyến luyến con
cháu cùng cảnh thế gian. Dù có tội hay không có tội đều được tới đó nhìn một
lần.
Dương
Sinh: Nỗi lòng của
con người quả là khó nguôi khuây. Phía trước âm binh lại áp giải tới một ông
lão, lúc ông ta nhìn đài này lệ đổ như mưa, không hiểu tại sao ông ta lại khóc
lóc thảm thương?
Diêm
Vương: Vì lúc sinh
tiền ông lão này phạm ác nghiệp, cho nên sau khi chết phải tới âm phủ thụ hình,
đến nay hạn thụ hình vừa mãn, tới đây để nhìn lại con cháu, nhưng con cháu không
hề thương cảm. Ông thấy kẻ thì ngồi xem truyền hình ở sảnh đường, kẻ thì nằm ở
trong phòng, không một đứa nào nghĩ tới cha ông cả. Nghĩ lại lúc còn sống phải
vất vả vì con cháu nên ông cảm thấy rất đau lòng.
Lúc còn
sống đã không chăm lo tu đạo, lúc chết còn mong con cháu khấn cầu siêu độ cho
thì thật là khó khăn. Con cháu căn bản đã không tin có thần thánh cùng nhân quả
thì làm sao chúng có thể tin nổi sự cầu siêu cho người quá cố . Cho nên hồn đến
âm ohủ giờ đây mới hối không kịp. Nếu còn đủ tinh khí thần mà chịu làm những
việc thiện đức thì đấy chính là lo bảo hiểm về sau.
Dương
Sinh: Tại sao trên
Đài Trông Quê tôi chỉ thấy trắng xoá, không một hình ảnh nào khác hiện ra cả?
Mắt người
là mắt thịt. Tuy Tế Phật trước kia đã từng đưa người đi tắm ao Thanh Tâm, nhưng
bởi đã lâu cho nên bụi trần lại phủ đầy, do đó mắt tục nhìn Đài Trông Quê mới
chẳng thấy gì. Đó là một cơ quan ảo diệu biến hoá vô cùng.
Diêm
Vương: Nơi dương
thế bụi trần quá nhiều nên hai mắt biến thành mắt cát, do đó nhìn vật không rõ.
Văn Phán Quan hãy mau đem nước Tĩnh Thuỷ cho Dương Thiện Sinh rửa mắt.
Văn
Phán Quan: Tuân
lệnh. Đã mang nước Tĩnh Thuỷ tới, xin Chúa Công định liệ .
Minh
Vương: Đưa đây cho
ta. Dương Thiện Sinh hãy mở lớn hai mắt ra rồi dùng nước Tĩnh Thuỷ này mà rửa
mắt cho sạch...
Dương
Sinh: Đa tạ Minh
Vương đã ban cho nước Tĩnh Thuỷ, quả nhiên hai mắt trong sáng vô cùng.
Minh
Vương: Bây giờ
Dương Thiên Sinh hãy nhìn lại Đài Trông Quê xem.
Dương
Sinh: A, thật là
hay quá, mọi hình ảnh tại Thánh Hiền Đường lần lượt hiện trên đài, mắt nhìn thấy
rõ mồn một. Môn đệ ngồi hai bên kiên trì thành tâm hộ giá, thân thể tôi đang
ngồi trước sa bàn giữa chánh điện. Ngọc Hư đồng tử dìu thân tôi chấn bút tại sa
bàn mà chép lẹ. Những thư ký của Hiền Đường cũng chực sẵn hai bên ghi chép. Sư
huynh Sa Sinh Lâm cũng đang đọc, chữ hiện ra như trên màn ảnh vậy.
Diêm
Vương: Đài Trông
Quê ảo diệu không thể hình dung được, tại Hiền Đường có Ngọc hư đồng tử dùng
pháp nhãn chân truyền giúp nhục thể Dương Sinh, cho nên khi Dương Sinh nhìn thấy
sự việc gì ở cõi âm này thì sự nhìn thấy đó được hiện rõ lên sa bàn. Và Ngọc Hu
đồng tử với hai mắt giống như ở Đài Trông Quê, đủ tuệ quang của âm dương phát ra
nên đã nhìn thấu được vậy.
Dương
Sinh: Thiên địa tạo
hoá không thể nghĩ bàn, phía trước lại có một vong hồn, hồn này không bị áp
giải, âm binh chỉ dẫn đường thôi. Và không hiểu tại sao họ lại vui tươi hớn hở
đến vậy.
Diêm
Vương: Người khi
còn sống tâm tính lương thiện, lại nhập thánh môn tu đạo nhưng công quả không
được lớn, và vì mới chết nên nhìn thấy con cháu đang khấn khứa trước bài vị,
lòng hiếu thảo của con cháu rất là mãnh liệt cho nên người này nhìn thấy thật rõ
ràng. Tuy công đức không lớn nhưng tự biết là sinh tử không thể thoát được, vì
không buồn thảm cho nên sẽ được vào tu luyện Sở Tu Thiện, sau này hy vọng được
làm thần.
Dương
Sinh: Tôi có một
điều xin hỏi Minh Vương, tại sao vong hồn mỗi khi tới Đài Trông Quê lại lập tức
thấy ngay hình ảnh dương gian còn tôi thì lại chẳng thấy?
Diêm
Vương: Bởi ngươi
còn là người trần, nên tính linh còn liên quan với nhục thể, dương khí chưa hết,
cho nên không thể nhìn được toàn bộ cơ quan âm ty. Còn các vong hồn vì nhục thể
đã chết, âm dương cách biệt, phương thức sinh hoạt cải biến cho nên vào cõi âm
mà thấy được cõi dương. Tính linh ở cõi âm biến hoá muôn mặt, còn tính linh ở
cõi trần thì không thể làm như vậy được.
Thời giờ
đã trễ, đa tạ Ngũ Điện Sâm La Vương cùng các quan viên, thầy trò chúng tôi xin
phép chuẩn bị trở lại Hiền Đường.
Dương
Sinh: Cảm tạ Minh
Vương cùng các Tiên Quan đã giúp đỡ chúng tôi phương tiện, giờ đây chúng tôi
phải trở lại Hiền Đường. Ngày khác xin tới thụ giáo thêm.
Minh
Vương: Tướng Quân
cùng quan viên hàng ngũ chỉnh tề để tiễn chân.
Tiên
Sư: Dương Sinh mau
mau xuống đài.
Dương
Sinh: Đa tạ. Không
biết tại sao giữa hai chân mày nơi trán thầy lại có thêm một con mắt và có tác
dụng gì không?
Tiên
Sư: Ta có thêm một
mắt và mắt đó là mắt trời (thiên nhãn) tam tài hiệp nhất, nhật nguyệt tinh cùng
chiếu, công lực rất lớn, chuyên bắt những yêu ma quỉ quái ở cõi phàm. Bọn chúng
nếu thấy ta thì hồn bay phách tán.
Dương
Sinh: Lời hại tới
mức đó thì thật quả đúng là mắt nhìn thấu muôn lòng.
Tiên
Sư: Nhà ngươi không
được nhìn lén, kẻ có nhãn quang, ngẩn cao đầu, luôn luôn nhìn thần minh ở trên,
kẻ lòng dạ xấu xa ác độc đau dám làm như vậy.
Dương
Sinh: Mới gặp mặt
thầy, có mớt mà chẳng nhìn thấy núi Thái Sơn, con hí ha hí hửng, chẳng quái gở
lắm sao?
Tiên
Sư: Không quái gở,
không quái gở. Mau cưỡi chó trời, chuẩn bị trở lại Hiền Đường.
Dương
Sinh: Con đã sẵn
sàng, mời thầy đi....
Tiên Sư:
Đã tới Thánh hiền Đường, Dương Sinh xuống đi, hồn phách nhập thể xác.