Chuyện gì đang
xảy ra vậy? Tại sao tôi lại thấy những cảnh tượng này? Tâm trí tôi quay cuồng
với nhiều câu hỏi.”
“Tiếp theo, tôi
lại thấy một người đàn bà mà người trưởng ban nhà thờ nơi tôi cư ngụ đã nhờ tôi
nên thường lui tới thăm viếng. Nhiệm vụ tôi là đến nhà hỏi han và xem bà ta có
cần giúp gì không. Bà ta nổi tiếng rất là cay cú và rất bi quan, vì nghĩ rằng
tôi không thể nào chịu đựng áp lực mà bà ta sẽ đổ lên người tôi nên tôi không
bao giờ ghé thăm bà ấy, dù chỉ một lần thôi. Bây giờ thì tôi mới biết đó là sự
an bài của Lực Lượng Tối Cao, vì lúc đó tôi là người mà bà ấy cần đến; bà ấy
không biết, tôi cũng không biết, nhưng tôi đã phụ lòng bà ấy. Bây giờ tôi sống
với nỗi buồn của bà ấy với sự thất vọng tràn trề mà chính tôi là người đã gây
ra. Tôi đã thất bại trong sứ mệnh đặc biệt này, một nhiệm vụ mà có thể làm tôi
thêm kiên cố và vững mạnh hơn. Tôi đã trốn tránh cơ hội để thăng hoa cho tôi và
cho bà ấy chỉ vì tôi không đủ can đảm để chống lại sự sợ sệt nhỏ nhen và lười
biếng của mình, nhưng dù có lý do gì cũng không còn quan trọng. Tôi thấy rằng,
mãi đến giờ, bà ấy vẫn còn sống trong phiền muộn và cay đắng mà bây giờ tôi đang
trải qua và nghiệm được.”
“Tôi nghiệm lại
những việc tốt mà tôi đã làm, nhưng nó quá là ít ỏi và không có gì đáng kể như
tôi đã nghĩ. Hầu hết những việc lớn lao tôi nghĩ mình đã làm cũng vì chính bản
thân mình mà thôi. Tôi phục vụ cho mọi người nếu họ giúp đỡ tôi.
Tất cả những
công việc thiện nguyện mà tôi làm đều là sự báo đáp; dù chỉ là sự báo đáp cũng
làm bản ngã của tôi tăng lên..."
"Những hành động
tốt như một lời nói tốt, một nụ cười tươi, làm vài việc nhỏ nhặt tôi đều quên
lãng nhưng tôi thấy những việc làm đó đã làm người ta vui hơn; và để báo đáp họ
cũng đối xử tốt với người khác.
Và khi tôi thật
sự cười và thật lòng giúp đỡ thì tôi thấy mình phát ra một làn sóng tốt của hy
vọng và thương yêu. Tôi thấy thất vọng tràn trề vì những sự việc như vậy thì tôi
làm rất là ít.
(Tôi đã không
giúp được nhiều người như tôi đã nghĩ.)
“Khi cuốn phim
đời tôi kết thúc thì tôi rơi vào một trạng thái đau khổ tột cùng. Tôi thấy mọi
sự việc mà tôi đã làm rất rõ ràng và từng chi tiết... những việc xấu xa thường
ám ảnh tôi cho đến cuối còn những việc làm tốt thì vang vọng mãi với những phần
thưởng và sự vui sướng tột đỉnh mà tôi không bao giờ ngờ được. Cuối cùng tôi
mong muốn, tôi thấy mình mong muốn được làm lại từ đầu.
Không có ai ở đó
để phê bình và chỉ trích tôi, không một người nào hết, nhưng trong lương tâm của
tôi đã thiêu đốt tôi. Tôi đã bị nấu chảy trong sự thống khổ của chính lương tâm
mình. Ngọn lửa ăn năn hối hận bắt đầu bừng cháy thiêu đốt tâm can tôi...”
“Một điểm sáng
xuất hiện ở đằng xa. Nó chỉ nhỏ như đầu một cây kim, một đốm thật nhỏ nhưng ánh
sáng chói lọi của nó đã phân nó ra từ những ánh sáng khác đang bao quanh tôi. Do
bản năng tự nhiên tôi hướng về nó.
Phát ra từ ánh
sáng là tình thương, hy vọng, và bình an mà linh hồn của tôi đang khao khát. Tôi
mong muốn và cần ánh sáng rực rỡ chói lọi này.
Cái ống nhỏ hẹp
u tối bây giờ trở thành một con đường hầm, càng đến gần thì con đường hầm càng
mở rộng ra, ánh sáng tuôn tràn trước mặt tôi làm mọi vật đều bị ánh sáng rực rỡ
bao phủ.
Trước mắt tôi là
một phong cảnh tuyệt đẹp, đẹp không thể diễn tả được. Tôi đã đến nhiều khu vườn
nổi tiếng tại tiểu bang Califoria nhưng không có cái nào đẹp đẽ giống như khu
vườn trước mặt tôi; đó là một tấm thảm cỏ trãi dài vô tận len lỏi trong những
ngọn đồi chói sáng rực rỡ. Màu xanh của cây cỏ nơi đây rất đậm mầu và lung linh
ánh sáng. Từng chiếc lá rất sinh động mạnh mẻ và tất cả đều phát ra ánh sáng;
mỗi chiếc lá khác nhau và hoàn chỉnh như đón chào tôi đến nơi thần tiên này.”
“Cả khu vườn cất
vang tiếng hát. Những bông hoa, ngọn cỏ, cây cối tràn ngập chỗ này với những âm
thanh nhịp nhàng giai điệu tuyệt vời. Tôi cảm nhận được tiếng nhạc này bằng cách
nào đó vượt trên cả trình độ thính giác của tôi.
Khi ngoại và tôi
dừng lại trong chốc lát để thưởng thức phong cảnh tuyệt diệu này tôi đã thầm thì
khen ngợi: “Mọi vật nơi đây đều biết ca hát,” thật khó mà nói lên hết những cảm
tưởng của tôi lúc đó...
(Sự thực thì
không có ngôn ngữ nào có thể diễn tả đầy đủ cái vẻ đẹp của thế giới bên trên.)
“Tôi để ý đến
những đóa hoa hơi khác lạ gần nơi chúng tôi đang đứng. Ngoại tôi vẫy tay ra lệnh
cho chúng đến; dù đó là một mệnh lệnh nhưng những đóa hoa đã vui mừng tuân theo.
Chúng nó bay đến dừng lại lơ lửng ở trên không trong vòng tròn của đôi tay ngoại
rồi một bó hoa đã hoàn thành và sống động. Mỗi đóa hoa đều có khả năng truyền
đạt, tác động, và đồng thời soi sáng những bông hoa khác cạnh bên.
Ngoại ơi, chúng
nó không có cuống hoa. Tôi nói.
Tại sao
chúng nó phải có cuống hoa?” Ngoại đáp. Các loài hoa ở trên trần gian đều cần có
cuống hoa để nhận nguồn dinh dưỡng và để trưởng thành đến trạng thái viên mãn
nhất của tiềm năng. Muôn loài do Thượng Đế sáng tạo đều mang tính chất tâm linh
và được phác họa đề hướng về nguồn tâm linh cao cả nhất của mỗi loài. Một đóa
hoa đạt đến trạng thái trọn vẹn nhất thì nở rộ; còn nơi đây muôn hoa đều hiện
hữu ở trạng thái tròn đầy nhất vì vậy không cần đến cuống hoa."
“Nhưng... chúng nó biết lơ
lững trên không.”
“Chúng nó phải rớt xuống
sao? Mọi vật nơi đây đều hoàn mỹ mà.” Nói xong ngoại cầm một đóa hoa lên đưa cho
tôi rồi nói: “Đẹp không?”
“Cả đóa hoa đều
tràn đầy màu sắc ánh sáng khác nhau, sự đẹp đẽ của nó thật không thể tưởng được.
Rồi đóa hoa trở nên một phần của tôi, linh hồn của nó hòa nhập với linh hồn tôi,
và nó nghiệm được mọi thứ mà tôi đang làm hay đã làm từ trước. Nó nhận thức sâu
sắc về tôi, cùng lúc nó đã thay đổi tôi với tính chất tâm linh thanh cao của nó
cùng sự hiện hữu và đời sống của chính nó. Nó ảnh hưởng đến những cảm giác,
những ý nghĩ, và cá tánh của tôi. Tôi là nó và nó cũng là tôi. Nỗi vui mừng
đó đến từ sự hợp nhất này đã thấm nhuần sự ngon ngọt thơm
tho và tràn đầy hơn bất cứ những gì mà tôi đã nghiệm được từ trước đến giờ đã
làm cho tôi muốn bật khóc.
(Trong kinh điển
nói rằng có một ngày tất cả mọi thứ đều hợp nhất, câu nói này đối với tôi bây
giờ có tác dụng rất lớn lao.)
“Ngoại tôi ra
lệnh cho những đóa hoa trở về thì chúng nó lập tức bay nhẹ nhàng về chỗ cũ. Đóa
hoa trên tay tôi cũng trở về nơi của nó nhưng hương thơm của nó vẫn còn ở bên
tôi.”
“Tất cả những
thứ này đều đến từ Thượng Đế, và năng lượng để duy trì mọi thứ cũng đến từ Ngài,
và đó là năng lượng tình thương của Ngài. Cũng như đời sống cây cỏ ở trần gian
phải cần đất, nước, và ánh sáng để nuôi dưỡng thì đời sống tâm linh phải cần đến
tình thương. Tất cả sự sáng tạo đều do nguồn tình thương của Thượng Đế, và mọi
thứ Ngài tạo ra đều có chứa đựng tình thương.
Ánh sáng, chân
lý, và đời sống tất cả đều được sáng tạo trong tình thương và được duy trì bởi
tình thương. Thượng Đế cho chúng tình thương, chúng ta cho chúng tình thương,
con cho chúng tình thương vì vậy sự sáng tạo được phát sinh. “RaNelle, Ta thương
con.” Bà nói.
“Khi ngoại vừa
nói xong, tôi nhận được tình thương của bà truyền vào trong bản thể của tôi và
toàn thân tôi đều tràn đầy sự ấm cúng và sung sướng không thể nào diễn tả được.
Đây là sự sống, đây là sự hiện hữu chân chính, không giống như đời sống ở trần
gian.
Tôi cảm thấy cây
cỏ thương yêu tôi, mây trời, hương hoa, và mọi thứ đều thương yêu tôi. Và khi
tôi nhận được những lời nói của ngoại tôi cùng tình thương này thì tôi biết rằng
kể từ bây giờ tôi chịu trách nhiệm để tăng trưởng và nâng cao tình thương ở
chung quanh tôi trong bất cứ hoàn cảnh nào. Bà đã dạy tôi về tình thương yêu, ý
nghĩa, sự rộng lớn và năng lượng của nó, không phải chỉ vì tôi thấy thích thú
khi nhận nó mà còn phải biết cách bày tỏ tình thương này đến những người khác.
(Khi chúng ta
tràn đầy tình thương thì mới thành suối nguồn của tình thương được.)
“Ngoại tôi nắm
tay tôi và chúng tôi bay qua khu vườn. Bà giải thích vài mục đích cơ bản của
cuộc sống chúng ta trên Trần Gian: Chúng ta cần sống theo quy tắc sử sự chuẩn
mực, cần phải giúp đỡ người khác; điều cần thiết của một vị cứu tinh là cần đọc
kinh điển và phải có niềm tin. Tôi vội nói: “Ngoại ơi, con đã biết điều này rồi
mà. Con đã học tất cả vào mỗi ngày Chúa Nhật. Tại sao ngoại lại dạy con nữa.”
“Bà đáp rất đơn
giản rằng: “Đó là trong những cẩm nang phúc âm mà những điều huyền bí về Thiên
Đường được tìm thấy.”
“Ngoại nói gì
vậy kìa?"
"Tôi không có
thấy có điều bí ẩn nào trong lời nói của ngoại hết, mà chỉ nhận được tình thương
vô bờ bến của ngoại thôi. Tôi thấy rằng không lợi ích gì nếu ngoại dạy dỗ tôi về
những căn bản đạo đức mà tôi đã học thuộc lòng từ nhiều năm về trước. Nhưng bà
vẫn tiếp tục lập đi lập lại về nền tảng căn bản của đức tính tốt, tín ngưỡng, và
lực lượng của sự hối lỗi, những điều mà ai cũng có thể học được từ Thánh Kinh.
Tôi lắng nghe, và sự thất vọng của tôi càng gia tăng khi chúng tôi bay lên trên
một sườn đồi."
"Khi tới được
đỉnh, tôi nói:
Ngoại ơi, con đã
biết tất cả rồi. Con thật sự hiểu hết. Ngoại hãy dạy con những điều khác đi.”
“Con chưa có
chuẩn bị mà.”
“Con sẵn sàng
rồi ngoại. Con sẵn sàng để hiểu biết thêm.”
“Không được. Con
còn chưa tin tưởng ở những điều căn bản. Con thiếu niềm tin.”
“Điều gì mà tôi
không tin tưởng? Tôi thiếu niềm tin như thế nào?”
“Ồ! Nhưng ngoại
đã biết rõ. Ngoại đã biết rõ về tôi còn nhiều hơn mà tôi có thể tưởng tượng..."
"Khi đang đứng
trên dốc cao nhìn xuống một thung lũng nhỏ, tôi thấy một cảnh tượng đã thay đổi
tôi vĩnh viễn.
Một
quang cảnh
thiêng liêng trên cả lời nói, trên cả sự biểu lộ, và những ai chứng kiến đều giữ
kín nó ở trong lòng.
Tôi thấy rằng
mình quả thực đã thiếu niềm tin. Tình thương không đơn giản như một lời nói hay
một sự cảm xúc mà tình thương là một năng lực sinh ra và tác động vào mọi thứ ở
chung quanh. Tình thương là năng lực của đời sống. Điều này đã là một điểm quay
cho tôi, điều này ban cho tôi tất cả sự hiểu biết cùng tình thương để phát huy
ra, nhưng tôi không thể nào chia xẻ từng chi tiết nơi đây ngoại trừ nói rằng tôi
biết tình thương giữa con người ở đây là vĩnh cửu. Tôi cảm thấy ngoại tươi cười
với sự vui sướng và tôi hiểu rằng mình đã vượt qua được sự thử thách.”
“Ngoại nắm tay
tôi, chúng tôi bay nhanh qua những đồng bằng đồi núi. Tôi cúi xuống nhìn mặt đất
bay qua vùn vụt ở dưới chân. Chúng tôi bay nhanh như một điểm sáng trong thế
giới tâm linh mênh mông rộng lớn này để hướng chuyển vào không gian, càng bay
thì càng nhanh.
Và cánh cửa ngập
tràn sự hiểu biết mở ra và trút vào tôi không kể hết hay cưỡng ép; đó là nguồn
cội ánh sáng và chân lý bao bọc chung quanh tôi, nó trong sáng dễ hiểu, và được
ngoại giảng giải theo đẳng cấp của tôi. Ngoại đã cho tôi sự hiểu biết về Thượng
Đế, đời sống, và sự tạo hóa của thế giới, kể cả đạt đến sự bất diệt. Những chân
lý bao hàm toàn diện, đầy đủ, và đổ lên người tôi với số lượng khổng lồ làm cho
tôi nghĩ đầu của mình sẽ nổ tung. Nó đến nhanh quá. Tôi muốn có khả năng tiếp
thu để nhớ hết tất cả, nhưng nhiều quá và... “Tôi không thể chịu đựng được!” “Ngừng lại!” Tôi nói.
“Lập tức tất cả
sự truyền đạt đều ngưng lại, và chúng tôi dừng lại im lặng trong khoảng khắc.
Ngoại nhìn thẳng vào tôi và tỏ vẻ ngạc nhiên. “Tại sao con lại làm như vậy?”
Ngoại hỏi:
“Con không thể
thu thập hết mọi điều mà ngoại cho con. Làm sao con có thể nắm giữ hết tất cả
được?”
“RaNelle. Đừng
lo”, ngoại nói thêm, “Đừng có sợ sệt và nghi ngờ chính mình, vì con sẽ nhớ lại
hết tất cả khi con cần đến, và chúng sẽ mang đến cho ký ức của con bằng Thánh
Linh. Nên có niềm tin. Hãy tin tưởng vào quyền năng của Thượng Đế.”
“Đến giờ này tôi
mới chợt hiểu điều gì là vật chướng ngại lớn nhất ngăn chận sự thăng hoa của tôi
trong cuộc sống, đó là sự sợ hãi, những năm qua nó đã làm phiền tôi và đã chận
đứng sự tiến hóa của tôi. Sự sợ hãi đã giới hạn sự vui hưởng cuộc sống của tôi
và bây giờ nó lại trở ngại tôi. Khi tôi sợ hãi, năng lượng của sự du hành, hiểu
biết, và thăng hoa trở nên tê liệt.
“Đừng sợ điều
này.” Tôi nói với chính tôi. “Hãy thả lỏng.” Và chúng tôi lại di chuyển,
sự
hiểu biết lại
tuôn
tràn vào tôi nhanh hơn bao giờ hết.
"Từng quang
cảnh, từng quang cảnh của đời sống chân lý lướt
qua: lịch sử trên Trái Đất, lịch sử sự hiện hữu của chúng ta trước khi Địa Cầu
hình thành, những nguyên tắc, những sự việc, những điều mà tôi không có khái
niệm gì... Tôi thấy và kinh nghiệm những điều đó, và trở thành một phần của mỗi
cảnh."
“Tôi còn thấy
được tất cả chúng ta đã đứng trước Đấng Cha Lành trước khi xuống trần gian cùng
với các anh chị em trong cõi Vô Cùng (bất diệt). Một lần nữa tôi kinh nghiệm
được điều này, giống như tôi đã có kinh nghiệm trong chính cuộc sống trước kia
(kiếp trước) của tôi. Tôi thấy chúng ta tự mình chọn xuống đây để đối diện những
thử thách và thu thập kinh nghiệm ở Trái Đất này.”
“Tôi thấy rằng
chúng ta đã chọn đi theo một vị cứu tinh người mà có thể chuộc lại những tội lỗi
của chúng ta đã làm từ kiếp trước và đưa chúng ta trở về với Đấng Cha Lành. Tôi
thấy tình thương và sự hân hoan chạy khắp
cả người tôi lần nữa khi chúng ta chấp nhận Chúa
Giê-Su như một Vị Cứu Tinh. Chúng ta đã giơ cao cánh tay phải, giống như chúng
ta làm trong một phiên tòa sử án, rồi chúng ta đã long trọng cam kết với Thượng
Đế rằng chúng ta sẽ làm hết khả năng của mình để hoàn thành sứ mệnh của chúng ta
trên địa cầu. Tôi cảm thấy đó một danh dự lớn lao mà làm hiệp định này trước
Đấng Cha Lành trên Trời của chúng ta. Chúng ta đã thề, với mục đích (kế hoạch),
để trở thành người cộng sự viên với Ngài để đem lại sự tốt đẹp cho địa cầu.
Chúng ta đã hứa sẽ dùng thời gian, nghị lực, và tài năng để giúp đưa toàn bộ
những thông điệp của vị Cứu Tinh, để giúp đưa những anh chị em của chúng ta trở
về lại với Đấng Cha Lành.
“Tôi thấy Ngài
biết mỗi người chúng ta, từng cá nhân. Ngài biết tấm lòng chúng ta, biết linh
hồn chúng ta, và Ngài thương yêu chúng ta vô bờ bến, như là Ngài đã ở với mỗi
chúng ta trong một thời gian vô định để chỉ bảo và yêu thương chúng ta. Thời
gian không hiện hữu, mỗi chúng ta luôn có mối quan hệ với Ngài."
"Tôi thấy những
người đứng cạnh tôi trong buổi lễ đó là những người dự một phần chơi trong cuộc
sống của tôi trên địa cầu. Chúng ta đều quan hệ với nhau trong phương cách sống.
Nếu một người trong chúng ta thất bại trong sứ mệnh của anh hay chị ấy thì tất
cả chúng ta đều chịu sự dày vò khổ đau trong cách này hoặc cách khác, nhưng nếu
có một người thành công thì tất cả đều được lợi ích. Chúng ta như là tiểu thể
trong một đại thể, nó sẽ tốt đẹp khi được toàn vẹn, nhưng nếu chúng ta lấy đi
một phần thì tất cả chúng ta đều sẽ bị thiếu hụt và không thể trọn vẹn đến khi
tìm được phần đó để lại đúng nơi của nó. Chúng ta cần có nhau, chúng ta vẫn như
vậy, và luôn luôn sẽ như vậy.
“Nhiều sự việc
bất diệt khác đi qua tôi. Hình như tôi tắm trong đó và trở thành chúng. Chúng đã
đổ vào linh hồn tôi, và tôi biết rằng tất cả những kiến thức này tôi chưa thể
nhớ hết, có điều tôi ghi nhớ được như là làm tuyên thệ với Đấng Cha Lành, còn
vài điều khác thì tôi vẫn đang chờ đợi để nhớ.
Tôi hỏi ngoại:
Con có thể viếng thăm bạn bè của con không, những người con mà đã yêu thương từ
vô thủy vô chung.