Mua Bảo Hiểm Lên Thiên Ðàng Cho Cha Mẹ


Caiyun Huang, Cao Bình, Ðài Loan

Cha mẹ tôi cư ngụ tại thành phố Ilan. Năm 1998, gần tới ngày Tảo Mộ, tôi bỗng nhận được cú điện thoại vào sáng sớm cho biết cha tôi đang hấp hối. Tôi về nhà ngay lập tức, nước mắt tràn trụa khi thấy người cha già 89 tuổi đang rên rỉ vì đau đớn trên giường bệnh. Tôi biết đã sắp tới giờ cha tôi đi (vì tám tháng trước, hóa thân Sư Phụ đã đến báo cho tôi biết). Không nghĩ ngợi, tôi liền mở cuốn băng tán Phật của Sư Phụ lên rồi cùng chồng tôi (cũng là đồng tu) ngồi thiền hai bên giường bệnh, cầu Sư Phụ gia trì. Từ từ, cha tôi ngừng rên rỉ rồi ngủ thiếp đi. Ngày hôm sau, chúng tôi chở ông đến bệnh viện, nhưng bác sĩ xoa tay không chữa. Trong thời gian đó, tôi luôn luôn niệm Hồng Danh, cầu Sư Phụ rửa nghiệp cho cha tôi lẹ lẹ. Tôi cũng bỏ hình vào túi áo và túi quần của cha tôi. Rồi sau đó chỉ trong vòng hai phút, cha tôi đi. Tôi vô cùng cám ơn Sư Phụ, biết Ngài đã luôn luôn chăm sóc cho cha tôi.

Một hồi lâu, sau khi gia đình tôi tọa thiền và niệm Phật, tôi thấy nhiều vị Phật Bồ Tát, kể cả những vị Phước, Lộc, Thọ đang đứng chạnh nhau phía trên xác cha tôi, trong khi đó hóa thân Sư Phụ đổi từ Phật Bà Quan Âm sang những người phụ nữ trong những bộ y phục tân thời. Năm phút sau khi cha tôi lìa đời, chị hai, chị ba và em gái tôi (không ai ăn chay trường) cũng trông thấy tất cả các vị Phật, những vị Bồ Tát và những vị thần địa phương mà các chùa chiền tại Ilan thờ cúng. Họ đang đi qua từng người một giống như phim hoạt họa trên bức màn cạnh giường của cha tôi. Sau đó, em gái tôi trông thấy một khung cảnh đẹp tuyệt vời, và những tòa nhà mà cô chưa bao giờ trông thấy, nơi ở của rất nhiều vị Phật. Vị Phật nào sống càng cao thì thân thể các ngài càng lớn. Thêm vào đó, bức màn bên giường ba tôi có rất nhiều hào quang lên tới trần nhà. Ánh sáng chói đến nỗi mắt chúng tôi gần như chịu không nỗi. Trong phòng mùi hương trầm lan tỏa. Sư Phụ đang cầm cây gậy Ðầu Rồng (tỏa hào quang) bắt đầu chữa lành cho linh thể cha tôi. Ngài cũng đặt rất nhiều trang sức lên xác cha tôi, và như đang trang hoàng một chiếc quan tài. Thậm chí Ngài còn kiếm ra một địa điểm tốt nhất để làm phần mộ. Ông bà tổ tiên của chúng tôi ngồi trên những chiếc thuyền và bay bổng lên trời.

Từ lúc cha tôi lìa đời là 2 giờ 25 phĂșt chiều, cho đến 3 giờ sáng hôm sau, gia đình tôi liên tục tọa thiền và niệm Phật. Mặt cha tôi bắt đầu trẻ lại và rất "bảnh trai". Sáng thứ ba lúc 6 giờ, chúng tôi bắt đầu tọa thiền nữa. Tới 7 giờ sáng, bỗng nhiên tôi nhìn lên và trông thấy ánh sáng vàng kim đang rơi như mưa lốm đốm trên đầu chúng tôi. Tôi vui mừng cảm động thấy gia đình tôi cũng đang được Sư Phụ gia trì. Em gái tôi được thấy Sư Phụ trong suốt thời gian đó. Chị hai tôi cũng thấy Sư Phụ. Chị sung sướng quá chắp tay lạy Sư Phụ liên hồi. Chị tư của tôi trông thấy Sư Phụ ngồi trên hoa sen tay ôm cha tôi, bay bổng lên trời...

Không ai biết nó bắt đầu từ hồi nào, nhưng có một ánh sáng vàng kim tỏa ra từ thân thể của cha tôi làm thành một màn ảnh lớn như màn ảnh chiếu bóng. Phần dưới là ánh sáng rực rỡ, và dưới cùng là một hoa sen mà vàng kim. Góc dưới bên phải là những vị Phật trắng và vàng kim. Những vị Phật khác đông như những vị đến từ núi Phật Quang, rồi từng vị một bay lên trời. Ánh sáng phần trên không được sáng lắm. Ở giữa đó giống như có một cầu thang lên trời. Hóa thân Sư Phụ thỉnh thoảng từ trên cầu thang bước xuống, đôi khi hiện ra những chỗ khác nhau trong những hình dạng và quần áo khác nhau trên màn ảnh, thay đổi liên tục. Sau đó tôi thấy Sư Phụ ẵm cha tôi trên tay đến một nơi trông giống như một khu vườn vô cùng xinh đẹp. Rồi cha tôi nằm trên ghế bố lớn, nghỉ ngơi. Mặt trước của bức màn cạnh giường, tôi thấy Sư Phụ đang trưng diện quần áo cho cha tôi rất đẹp...

Lúc đó, một đứa nhỏ gọi tôi: "Cô ơi, cô! Nhìn kìa, Sư Phụ đang cầm cái dù trắng. Có cả Tiểu Bồ Tát Nezha nữa". Khoảng 20 người chúng tôi đều trông thấy hóa thân bất khả tư nghì của Sư Phụ. Tất cả mọi người đều vô cùng sung sướng, và không có một cảm giác gì buồn bã. Hóa thân Sư Phụ và những vị Phật khác hiện trên một bức tường và cả ba phía của bức màn cạnh giường. Quang cảnh này kéo dài cho tới 6 giờ 30 phĂșt chiều thì xác cha tôi cần phải liệm và bức màn phải gỡ xuống.

Thân thể cha tôi rất mềm mại. Nét mặt thanh thản. Lạ hơn nữa là bụng của ông không bị phồng lên. Trái lại thân hình cha tôi đẹp còn hơn là hồi ông còn sống. Em gái tôi thấy Sư Phụ để một số trang sức quý giá trên bụng cha tôi. 31 giờ trôi qua từ lúc cha tôi mất cho đến lúc liệm quan tài, và trời cũng khá nóng bức, nhưng xác cha tôi vẫn còn rất tươi. Thật là mầu nhiệm...

*** Một vị Minh Sư chân chính sẽ có trăm ngàn ức hóa thân.



[Index]

© 2002 tamlinh.net