Một Trường Yoga Tại Ranchi
Khi tôi xuất gia theo dòng tu sĩ Swâmi, một hôm Sri Yukteswar có nói với tôi
chuyện khá bất ngờ:
- Con có cảm thấy thiếu một người vợ hiền để săn sóc con trong lúc tuổi già
chăng? Con nghĩ rằng một người gia trưởng làm một công việc hữu ích để nuôi
dưỡng vợ con, há lại không được đẹp lòng Thượng Đế sao?
Tôi phản kháng trong sự kinh ngạc:
- Bạch sư phụ, Sư phụ đã biết rằng ước vọng duy nhất của con trong kiếp này là
xuất gia tầm đạo kia mà!
Sri Yukteswar cười lớn một cách cởi mở đến nỗi tôi hiểu rằng người chỉ muốn thử
thách tôi mà thôi. Đoạn, Sư phụ nói một cách chậm rãi:
- Con hãy nhớ rằng người nào từ bỏ những bổn phận thế gian, phải biện minh cho
thái độ của mình bằng cách đảm đương những trách nhiệm nặng nề đối với một gia
đình đông hơn nhiều, đó tức là đại gia đình nhân loại.
Tôi vẫn thường nôi cái lý tưởng giáo dục có thể phát triển tất cả mọi khía cạnh
của nền giáo dục thông thường, nó chỉ phát triển xác thể và trí tuệ. Những giá
trị tinh thần và tâm linh là những điều kiện thiết yếu của hạnh phúc, lại hoàn
toàn thiếu hẳn trong những chương trình giáo dục chính thức. Tôi bèn quyết định
thành lập một trường học đem cho họ trở nên những người tài đức, vẹn toàn. Tôi
bắt đầu thâu nhận bảy thiếu sinh ở Dihika, một thành phố nhỏ ở tỉnh Bengale.
Sau đó một năm, nhờ lòng hào hiệp giúp đỡ của vị quốc vương Kasimbazar, tôi đã
có thể dời lớp học của tôi đến Ranchi, và lớp học càng ngày càng đông học trò.
Ranchi, thành phố của tỉnh Bihar cách Calcutta độ hai trăm dặm, có một khí hậu
tốt lành được liệt vào hàng những nơi khí hậu lành mạnh nhất ở Ấn Độ. Hoàng cung
Kasimbazar ở Ranchi được đổi thành học đường mới của tôi, mà tôi đặt tên là
Thiếu Sinh Học Đường. Theo lý tưởng giáo dục của các vị chân sư thời cổ xưa ở Ấn
Độ, các đạo viện giữa vườn trung tâm giáo dục ban bố cả hai nên học vấn thế tục
và giáo dục tâm linh.
Tại Ranchi, để dạy ban tiểu học và trung học, tôi thiết lập những chương trình
gồm cả các môn canh nông, kỹ nghệ và thương mại, không kể những môn kỹ luật
thông thường. Các học sinh cũng học những phương pháp Yoga về tập trung tư tưởng
và tham thiền và một môn thể dục mệnh danh Yogoda, mà tôi đã khám phá những
nguyên tắc đại cương vào năm 1916.
Sau khi năm học đầu tiên mãn khóa, những đơn xin gia nhập học năm sau lên đến số
hai nghìn thiếu sinh. Nhưng trường học chỉ có đủ chỗ nội trú cho độ một trăm học
sinh và những lớp mới cho học sinh ngoại trú được tổ chức thêm sau đó.
Tại học đường, tôi phải lo săn sóc những trẻ thiếu nhi và giải quyết những vấn
đề gay go về phương diện tổ chức. Những lời nói của đức Christ thường trở lại
trí nhớ của tôi: "Ta nói thật cho các ngươi biết, người nào vì ta và chánh nghĩa
của ta mà từ bỏ nhà cửa, hay anh em, chị em, cha mẹ, con cái, hay đất vườn của
họ sẽ nhận được ngay trong đời này nhiều gấp trăm lần những nhà cửa, anh chị em,
cha mẹ, con cái, đất ruộng cùng với những sự khủng bố ngược đãi của thế gian, và
trong đời sau họ sẽ được sự sống trường cửu muôn đời".
Sri Yukteswar bình luận những lời ấy như sau:
- Người hành giả đã từ bỏ hôn nhân và cuộc sống gia đình sẽ đổi những nỗi lo âu
phiền lụy của một tiểu gia đình và của những hoạt động trần gian để đảm đương
lấy một trách nhiệm lớn lao hơn, là phụng sự nhân loại, trong công trình này y
thường đụng chạm với sự hiểu lầm của người đời, những trái lại, y sẽ nhận được
phần thưởng là một sự an lạc bên trong thuộc về tính chất thiêng liêng.
Có lần cha tôi đến Ran chi để thăm tôi sau một thời gian im lặng kéo dài, vì tôi
đã làm trái ý cha tôi khi tôi từ chối không nhận một địa vị của người dành cho
tôi trong Công ty Hỏa Xa. Cha tôi nói:
- Con hỡi, cha đã thông cảm sự chọn lựa của con. Cha sung sướng mà thấy con hoạt
động giữa những thiếu nhi vui tươi và hồn nhiên. Cha nhìn nhận đó mới là chí
hướng của con, thay vì những văn phòng của Công Yy với những bản đồ vô tri bất
động.
Cha tôi chỉ một nhóm độ mười hai thiếu nhi đang quanh quẩn bên cạnh tôi:
- Cha chỉ có tám người con, nhưng cha hiểu những gì con đang kinh nghiệm!
Trường có một khu vườn độ hai mươi sáu mẫu, tại đây các giáo viên và học trò
cùng làm việc trong những lớp học lộ thiên, dưới bóng mát của các cây cổ thụ
giữa một khung cảnh thiên nhiên đầy thú vị.
Vào năm 1946, trường đã sống được hai mươi tám năm. Một trong những quan khách
tai mắt đến viếng trường, trong năm đầu tiên, là tu sĩ Pranabâ, "vị tu phân
thân" ở Bénarès. Tu sĩ lấy làm vô cùng cảm động mà thấy những lớp học lộ thiên
dưới bóng mát của cây cối sầm uất, và những thiếu nhi tập ngồi tham thiền mỗi
buổi chiều dưới gốc cây giữa cảnh thanh u tịch mịch. Tu sĩ nói:
- Tôi lấy làm sung sướng mà thấy lý tưởng giáo dục thanh thiếu niên do đức
Lahiri Mahaysaya chủ trương, được đem ra thực hành tại trường này. Cầu xin ân
huệ của sư phụ ta đến với con.
Một thiếu niên đứng gần bên tôi lúc ấy bèn hỏi vị tu sĩ:
- Bạch đại đức, sau này con có thể trở nên một tu sĩ chăng? Con có thể hiến dâng
cuộc đời con cho Thượng Đế chăng?
Tu sĩ Pranabâ mỉm cười một cách nhẹ nhàng, và phóng tầm nhãn quang nhìn về tương
lai:
- Con hỡi, khi con trưởng thành, có một vị hôn thê rất đẹp sẽ chờ đợi con.
Quả thật, người thiếu sinh về sau đã thành gia thất sau nhiều năm ước nguyện
xuất gia để theo dòng tu sĩ Swâmi.
Ít lâu sau cuộc viếng thăm của tu sĩ Pranabâ, tôi theo cha tôi đến tịnh thất của
tu sĩ ở Calcutta. Khi đó, lời tiên tri của tu sĩ thốt ra từ nhiều năm trước mới
trở lại ký ức của tôi. Hồi đó người đã nói rằng:
- Tôi sẽ gặp lại con và cha con một ngày về sau.
Khi cha tôi bước vào phòng của tu sĩ, người liền đứng dậy và ôm chầm lấy cha tôi
một cách rất trọng hậu và quý mến.
- Bhagabati, anh nên tự hào về cái phước lớn của anh. Anh há chẳng thấy rằng con
anh đang lao mình vào lòng của đấng Vô cùng?
Tôi ngượng thầm vì được khen tặng dường ấy trước mặt cha tôi. Tu sĩ Pranabâ mà
tôi đã gặp với một vóc dáng mạnh khỏe lực lưỡng trong cuộc viếng thăm lần đầu ở
Bénarès trước đây, nay đã có vẻ già nhiều, tuy người vẫn còn đi đứng ngay thẳng.
Tôi hỏi và nhìn tu sĩ ngay vào tận mắt:
- Bạch đại đức, đại đức có cảm thấy sự già nua đến gần hay chăng? Khi xác thân
yếu dần, sự chiêm ngưỡng Thiêng Liêng có bị thương tổn chút nào hay chăng?
Tu sĩ mỉm cười một cách êm ái:
- Đấng Thiêng Liêng còn gần tôi hơn bất cứ lúc nào!
Sự quả quyết mãnh liệt này gây một ấn tượng mạnh mẽ trong tâm hồn tôi. Người nói
tiếp:
- Tôi vẫn thụ hưởng hai món hưu bổng: một của Bhagabati và một của Thượng Đế!
Vừa đưa một ngón tay chỉ lên trời, tu sĩ liền rơi vào trạng thái xuất thần đại
định và gương mặt người chiếu diệu một vầng ánh sáng thiêng liêng huy hoàng:
thật là một cách trả lời hùng biện nhất.
Nhận thấy phòng của tu sĩ Pranabâ chứa đầy những chậu cây, và những hột giống,
tôi hỏi những thứ ấy để dùng làm gì? Tu sĩ giải thích:
- Tôi sẽ rời khỏi Bénarès một cách vĩnh viễn để lên dãy Tuyết Sơn, tại đó tôi sẽ
lập một đạo viện cho các đệ tử tôi. Những hột giống này là để sản xuất các loại
rau trái. Các đệ tử tôi sống rất giản dị, và dành hết tất cả thời giờ cho việc
tu luyện. Ở đời còn gì cần hơn nữa?
Cha tôi hỏi tu sĩ có định trở về Calcutta một ngày gần đây không? Tu sĩ đáp:
- Không bao giờ. Theo lời tiên đoán của Đức Lahiri Mahâsaya, năm nay là năm mà
tôi phải rời khỏi đất Bénarès mến yêu của tôi để lên dãy Tuyết Sơn, tại đó tôi
sẽ bỏ xác trong kiếp này.
Nghe đến đó, tôi rưng rưng hai giòng nước mắt, nhưng tu sĩ vẫn mỉm cười trong
yên lặng. Người có vẻ rất ung dung tự tại như một con người con yêu của Đức Phật
Mẫu, đặt vận mạng mình trong bàn tay của ngài. Một người Yogi chân chính, đã đạt
tới sự giác ngộ tâm linh, không còn sợ những năm tàn tháng lụn. Người có thể đổi
mới những tế bào trong thân thể mình tùy ý, tuy nhiên, đôi khi người cũng không
màng trì hoãn sự tàn phá của thời gian mà cứ để cho nghiệp quả tự do hành động
và dứt tuyệt ngay trong kiếp sống hiện tại, để không còn phải lo trả trong một
kiếp khác.
Vài tháng sau đó, tôi gặp một người bạn cũ tên là Sanandan, đệ tử của tu sĩ
Pranabâ. Y vừa khóc vừa nói:
- Sư phụ tôi không còn nữa. Sau khi đã thành lập đạo viện gần Rishikesh, người
dạy chúng tôi trong tình thương. Khi chúng tôi đã yên nơi chỗ và đang tiến bộ
mau chóng dưới sự hướng dẫn của người, thì một ngày nọ Sư Phụ mở tiệc lớn đãi
một số đông người ở Rishikesh. Tôi mới hỏi lý do vì sao Sư phụ lại làm như vậy
thì người nói:
- Đó sẽ là một dịp long trọng cuối cùng của Thầy. Lúc đó, tôi không hiểu hết ý
nghĩa những lời nói của Sư Phụ. Ngày đại nhật hôm ấy, Sư Phụ tôi dặn mua rất
nhiều lương thực. Chúng tôi đãi ăn hơn hai ngàn người. Kế đó, sư phụ ngồi lên
một bật thềm cao và ứng khẩu thuyết pháp về đấng Tuyệt Đối. Thuyết pháp xong,
trước mặt mọi người, Sư Phụ day qua phía tôi lúc ấy đang đứng bên cạnh người và
nói với một giọng mạnh mẽ lạ thường:
- Con hãy sẵn sàng, Sanandan, Thầy sắp bỏ xác.
Sau một cơn im lặng vì ngạc nhiên, tôi la lên:
- Bạch Sư Phụ, đừng, Sư Phụ đừng làm thế!
Đám quần chúng, ngạc nhiên trước câu chuyện lạ lùng đó, trố mắt nhìn chúng tôi
một cách tò mò. Sư Phụ mỉm cười nhìn tôi, nhưng nhãn quang của người đã hướng về
cõi vô cùng. Người đáp:
- Con đừng ích kỷ, và đừng nên sầu thảm vì sự ra đi của Thầy. Bây giờ con hãy
vui lên vì Thầy sắp trở về với đấng Tuyệt Đối!
Trong một hơi thở dài, Sư Phụ nói thêm:
- Thầy sẽ tái sinh trở lại một ngày gần đây. Sau khi đã trải qua một thời kỳ
ngắn ngủi trong một niềm Phúc Lạc vô biên, Thầy sẽ trở lại thế gian để theo đức
Bâbâji. Không bao lâu, con sẽ được biết Thầy chuyển kiếp ở đâu và vào lúc nào
linh hồn Thầy lại khoác lấy một thể xác mới.
Sư Phụ lại kêu lên:
- Sanadan con hỡi, Thầy từ giã thể xác bằng đệ nhị pháp môn Kriyâ Yoga!
(Pháp môn Kriyâ Yoga cấp đẳng thứ nhì, do đức Lahiri Mahâysaya truyền dạy, giúp
cho người hành giả rời khỏi và trở về thể xác tùy ý muốn. Những tu sĩ Yogi tiến
hóa cao dùng pháp môn này để bỏ xác một cách có ý thức vào lúc từ trần, mà họ
luôn luôn biết trước.)
Khi ấy, Sư Phụ mới nhìn về đám đông người và đưa tay làm một cử chỉ ban ân huệ.
Sau khi đã thu thập tinh thần nhìn về bên trong theo phép hồi quang phản chiếu,
người bèn ngồi yên bất động. Chính vào lúc mà quần chúng tưởng rằng người đang
lọt vào trạng thái đại định xuất thần, thì Sư Phụ đã bỏ xác và hòa hợp linh hồn
với Đại Thể vô biên của vũ trụ. Các đệ tử đến sờ vào thân mình sư phụ, vẫn còn
giữ tư thế liên hoa, nhưng xác thân đã lạnh, linh hồn người đã thoát lên cõi
giới trường tồn bất diệt.
Tôi bèn hỏi Sanandan về địa điểm tại đó Sư phụ y sẽ tái sinh trở lại. Y đáp:
- Đó là một điều bí mật mà tôi không đước tiết lộ cho bất người nào. Sau này có
lẽ anh sẽ tự mình biết được điều đó bằng cách này hay cách khác.
Về sau, tu sĩ Keshabâ cho tôi biết rằng tu sĩ Pranabâ ít năm sau khi tái sinh
trở lại, đã đến Badrinârayan, trên dãy Tuyết Sơn, để gia nhập nhóm đệ tử cao cấp
của đức Bâhâji.
- Các em đừng lội xuống ao. Các em hãy tắm bằng các lấy gáo dội nước lên mình mà
thôi.
Tôi dặn các thiếu sinh trường học Ranchi của tôi, khi các em cùng với tôi đi dạo
lên một ngọn đồi gần bên, cách đó độ mười hai cây số.
Trên đồi có một cái ao đầy nước vó vẻ hấp dẫn, nhưng khi nhìn thấy ao, tôi có
cảm giá rờn rợn một cách bí mật, không thể giải thích lý do. Phần đông các thiếu
sinh nghe theo lời khuyên của tôi, nhưng có vài em bị quyết rũ bởi nước trong và
mát, khi các em vừa lặn xuống ao thì những con rắn liền vây phủ chung quanh, để
thoát thân các em phải hối hả nhảy vọt lên bờ một cách thật buồn cười.
Tắm xong, tôi đưa các thiếu sinh lên đồi và chúng tôi dùng bữa ăn trưa trên bãi
cỏ. Ngồi dưới bóng mát của một cây to, tôi bị các em vấn nạn với nhiều câu hỏi,
và các em tưởng rằng tôi có nhiều linh cảm thiêng liêng sau vụ bị rắn rượt dưới
ao. Một em hỏi tôi:
- Bạch Thầy, sau này con có thể nào xuất gia tu hành theo Thầy được không?
- Không, tôi đáp. Cha mẹ em sẽ bắt em về, và sau này em sẽ lập gia đình.
Em không tin, và liền phản đối kịch liệt:
- Con chỉ bị bắt về khi nào con chết.
Nhưng sau đó vài tháng, cha mẹ em tới trường bắt em về, mặc dầu em kháng cự mãnh
liệt. Về sau, em ấy đã lập gia đình.
Sau khi tôi đã trả lời nhiều câu hỏi, một thiếu sinh tên là Kashi độ mười hai
tuổi, mới bắt đầu hỏi tôi. Em là một học trò giỏi và được mọi người thương mến.
- Bạch Thầy, số mạng của con sau này ra sao?
- Em sẽ qua đời một ngày gần đây.
Câu trả lời này vô tình từ miệng tôi thốt ra mà tôi không cưỡng lại được. Lời
tiên tri bất ngờ và chẳng lành đó làm cho tất cả nhóm thiếu sinh đều xúc động và
buồn thảm. Tôi hối hận trong âm thầm và từ chối không trả lời thêm những câu hỏi
khác nữa.
Khi trở về trường, Kashi đến tìm tôi trong phòng riêng.
- Bạch Thầy, nếu con chết, Thầy có tìm lại con chăng khi con tái sinh trở lại,
để dìu dắt con trên đường đạo?
Em vừa nói vừa khóc nức nở.
Tôi bắt buộc phải từ chối việc nhận lãnh một trách nhiệm nặng nề như thế về
phương diện huyền linh. Nhưng trong những tuần lễ sau đó, Kashi cứ theo nài van
xin tôi một cách khẩn thiết đến nỗi tôi phải bằng lòng chấp thuận để an ủi em.
Tôi nói:
- Được rồi, nếu Thượng Đế chịu giúp Thầy, Thầy hứa sẽ cố gắng hết sức để tìm lại
em.
Trong những tháng nghỉ hè, tôi phải đi một chuyến du lịch ngắn hạn. Rất buồn vì
không đem Kashi đi theo, tôi gọi em vào phòng và căn dặn em đừng bỏ trường đi
đâu, mà phải ở lại trong bầu không khí tâm linh tốt lành của trường. Tôi cảm
thấy rằng nếu em đừng về nhà trong những tháng hè, em có thể tránh khỏi điều tai
họa đang chờ đợi em.
Khi tôi vừa rời khỏi Ranchi, thì cha của Kashi đã đến trường. Trong suốt hai
tuần lễ, y cố gắng thuyết phục Kashi hãy trở về nhà thăm mẹ ở Calcutta trong bốn
ngày, và hứa sẽ đem em trở lại trường. Kashi từ chối không chịu đi. Sau cùng
người cha nói rằng y sẽ nhờ cảnh sát can thiệp để bắt em trở về. Lời hăm dọa đó
làm cho Kashi phân vân, và sợ rằng điều đó sẽ gây tai tiếng không tốt cho
trường, em đành phải chịu vâng lời.
Vài ngày sau, tôi trở về trường và khi tôi nghe nói Kashi đã bị cha đến bắt đi,
tôi liền hối hả đáp chuyến xe lửa đi Calcutta. Khi đến nơi, tôi thuê một chiếc
xe ngựa. Khi cỗ xe đi qua cầu Howrah trên sông Hằng, thì... lạ thay, tôi thấy
cha của Kashi đang mặc đồ tang. Tôi bảo người phu xe ngừng lại, tôi nhảy vọt ra
ngoài xe và phóng đến trước mặt người cha vô phước.
- Kìa, ông già sát nhân! Tôi kêu lên với một giọng hơi vô lý, ông đã giết chết
học trò của tôi!
Người cha đã hiểu sự lỗi lầm của mình khi cưỡng bách con y trở về Calcuta. Trong
những ngày đầu tiên về ở thành phố này, Kashi đã ăn nhằm thức ăn bị nhiễm trùng,
làm cho em mắc bịnh thời khí và đã trút linh hồn.
Tình thương của tôi đối với Kashi và lời hứa của tôi sẽ tìm lại em khi em đầu
thai trở lại, ám ảnh tôi ngày đêm. Bất cứ tôi đi đâu, tôi đều thấy gương mặt của
em hiện ra trước mắt tôi. Tôi bắt đầu cuộc tìm kiếm một cách sốt sắng tuyệt vọng
cũng như tôi đi tìm mẹ tôi vậy.
Tôi cảm thấy rằng, nếu Thượng Đế đã cho tôi có một lý trí, tôi có thể xử dụng nó
theo một chiều hướng nhằm mục đích khám phá những luật huyền bí cai quản sự tác
động của một linh hồn ở bên kia cửa Tử, như vậy để trắc nghiệm cái khả năng và
bản lĩnh mà tôi đã thu thập được nhờ pháp môn Yoga. Từ nay Kashi là một linh
hồn, rung động với những ước vọng chưa được thỏa mãn, một điểm linh quang phưởng
phất trong số hằng triệu những linh hồn khác trên cõi Trung Giới. Giữa tất cả
những âm ba rung động toát ra từ vô số linh hồn khác, tôi làm cách nào để có thể
tiếp nhận sự rung động của linh hồn Kashi?
Sử dụng một bí thuật Yoga, tôi tập trung tất cả tình thường của tôi đến linh hồn
Kashi xuyên qua bí huyệt của Linh Nhãn nằm ở giữa hai chân mày. Dùng hai bàn tay
và các ngón tay làm những dây "ăng ten", tôi đi xoay vòng ở một chỗ trên hai bàn
chân để định phương hướng do đó tôi phải tìm ra linh hồn đã nhận được thông điệp
của tôi. Bằng cách đó tôi hy vọng nhận được một sự trả lời, trong trường hợp
này, tôi dùng bí huyệt ở quả tim làm cái trạm thu thanh vô tuyến.
(Các nhà đạo sĩ Yogi đã từng biết rằng ý chí con người, phóng ra từ chỗ bí huyệt
ở giữa hai chân mày, có thể dùng làm phương tiện di chuyển cho những luồng sóng
tư tưởng. Khi cảm giác được tập trung một cách nhẹ nhàng vào bí huyệt ở quả tim,
bí huyệt này sẽ có tác động như một trạm vô tuyến thu thanh có thể tiếp nhận
những thông điệp của những người khác, dầu họ ở gần hay ở cách xa. Trong trường
hợp thần giao cách cảm, những rung động tinh vi của tư tưởng được truyển đi từ
bộ óc này sang bộ óc khác xuyên qua chất dĩ thái cõi trung giới (tế nhị hơn
nhiều), và chất dĩ thái hồng trần (nặng trọc hơn), tạo nên những luồng sóng từ
điển và kế đó đổi thành những luồng sóng tư tưởng trong trí của tiếp nhận thông
điệp này).
Trực giác cho tôi biết rằng Kashi không bao lâu sẽ đầu thai trở lại thế gian, và
nếu tôi cứ tiếp tục kêu gọi không ngừng, thì linh hồn em sẽ đáp ứng. Tôi biết
rằng tôi sẽ cảm xúc được một cách chắn chắn mọi phản ứng của Kashi trên những
ngón tay, bàn tay, trên lưng và thần kinh hệ của tôi.
Không hề nản chí, tôi kiên tâm thực hành bí thuật Yoga kể trên suốt sáu tháng
trường kể từ ngày Kashi qua đời. Một buổi sáng, tôi cùng với vài người bạn đi
chơi ở khu Bowbazar tại Calcutta là một khu rất đông người. Như thường lệ, tôi
đưa bàn tay lên và lần đầu tiên, tôi cảm thấy có sự trả lời. Một sự rung cảm
truyền khắp thân mình tôi khi tôi phát hiện ra một luồng điện chạy trong mấy
ngón tay và hai bàn tay tôi. Luồng điện ấy liền truyền lên óc tôi thành một tư
tưởng cụ thể và kêu gọi liên tiếp:
- Con là Kashi, con là Kashi đây. Thầy hãy đến với con!
Khi tôi thu thập tinh thần vào chỗ bí huyệt ở quả tim, thì cái tư tưởng ấy trở
nên rõ ràng gần như có thể nghe được. Tôi nghe giọng nói hơi khàn khàn đặc biệt
của Kashi lập đi lập lại lời kêu gọi của em luôn luôn không ngừng. Tôi nắm lấy
cánh tay của một người bạn trong nhóm, là Prokash Das, và mỉm cười với y một
cách hứng khởi.
- Hình như tôi đã tìm ra chỗ đầu thai của Kashi!
(Một linh hồn trong trạng thái tinh khiết, có thể biết rõ tất cả. Linh hồn Kashi
nhớ rõ mọi đặc điểm của mình hồi còn sống và bắt chước giọng nói khàn khàn của
em thuở xưa để cho tôi dễ nhận ra.)
Tôi bèn xòe mười ngón tay và đi xoay vòng ở một chỗ trên hai bàn chân tôi để
định hướng. Các bạn tôi và người đi đường thấy thế đều buồn cười. Khi tôi vừa đi
rẽ vào một con đường nhỏ, thì tôi cảm giác được luồng điện giật nhè nhẹ lăn tăn
trong những ngón tay tôi. Tôi thử quay đầu đi ngược chiều để qua một lối khác,
thì nguồn điện lại ngưng bặt. Tôi bất giác kêu lên:
- A! Linh hồn Kashi chắc là nằm trong bụng một người mẹ cư ngụ tại con đường
này!
Khi chúng tôi đến gần con đường nhỏ nói trên, thì những rung động lăn tăn của
luồng điện mỗi lúc càng mạnh thêm và càng rõ rệt hơn trong hai bàn tay tôi. Tôi
có cảm giác dường như một viên đá nam châm hấp dẫn tôi từ phía tay mặt của con
đường nhỏ này. Khi đi vừa tới cửa một nhà nọ, một sự xúc cảm thình lình xâm
chiếm lấy tôi. Tim đập mạnh vì hồi hộp, tôi vừa nín thở vừa gõ cửa với ý nghĩ
rằng sự tìm kiếm kiên nhẫn và lạ kỳ của tôi sắp sửa thành công!
Một người gia nô ra mở cửa, và cho biết có chủ y ở nhà, ngay lúc ấy người chủ
nhà cũng vừa bước ra để gặp tôi. Tôi không biết phải mở lời như thế nào cho
tiện, vì câu hỏi của tôi trong trường hợp này có vẻ như một sự tò mò.
- Thưa ông, có phải bà có thai độ chừng sáu tháng nay?
- Thưa phải.
Nhìn thấy tôi là một tu sĩ xuất gia khoác bộ áo vàng sậm, chủ nhà lễ phép hỏi:
- Xin đại đức cho biết vì sao đại đức biết như vậy?
Tôi bèn kể chuyện về Kashi, và lời hứa của tôi. Người chủ nhà lấy làm ngạc
nhiên, và tin lời tôi nói.
- Bà nhà sẽ sinh ra một con trai, nước da trắng, gương mặt hơi rộng bề ngang, và
có những khả năng tâm linh khá phát triển.
Tôi nói thế vì tôi chắc rằng đứa bé sẽ giống Kashi như đúc!
Về sau, tôi đến thăm đứa bé, mà cha mẹ nó đặt tên là Kashi. Em bé này giống một
cách lạ thường người thiếu sinh yêu mến của tôi ở Ranchi. Khi em vừa thấy tôi,
em liền có cảm tình ngay, tình yêu mến thuở xưa lại bộc lộ một cách mãnh liệt
hơn trước.
Năm em lên mười tuổi, em bé ấy viết thơ cho tôi, lúc ấy đang ở bên Mỹ, và bày tỏ
sự mong ước nồng nhiệt của em là theo con đường tu hành. Tôi liền gửi gấm em cho
một vị minh sư trên dãy Tuyết Sơn, vị này hiện nay đang hướng dẫn Kashi tái
sinh, và huấn luyện em trên đường Đạo.