Gặp Gỡ Chúa
Khi người ta đứng trước một sức mạnh lớn lao hẳn người ta phải biết rõ, giờ đây
tôi cũng vậy. Dường như có một cái gì kỳ lạ xảy ra, một sức cuốn hút lớn lao
tràn ngập khắp căn phòng khiến tôi không thể cưỡng lại được. Tôi thấy mfinh đang
bị hút đi bởi một luồng gió lốc cực mạnh nhưng tôi không hề sợ hãi mà lại kinh
nghiệm được một sự bình an, thoải mái. Tôi nghe có tiếng chuông thánh thót ở đâu
vọng lại, âm thanh hết sức đặc biệt mà tôi không thể quên được. Đột nhiên cảnh
vật chung quanh đều mờ dần và tôi thấy mình đang ở trong một đường hầm tối om,
đen như mực. Thưo lệ thường thì tôi phải sợ hãi lắm, nhưng không hiểu sao nằm
trong một màn đêm dầy đặc như vậy mà tôi vẫn cảm thấy một niềm vui rộn ràng, một
cảm giác bình an như được che chở. Tôi thấy cũng có những người hay súc vật đang
bị lôi cuốn vào cái đường hầm đen tối này. Họ ở cách tôi khá xa nhưng có lẽ tất
cả đều kinh nghiệm được sự bình an như tôi vì tôi không thấy ai có vẽ sợ hãi hay
hoảng hốt cả. Tất cả đều tiến bước trong đường hầm đen tối đó, nhưng cũng có vài
người thơ thẩn không chịu đi mà cứ la cà từ chỗ này đến chỗ kia. Tôi không thấy
họ làm phiền ai nhưng không hiểu sao họ lại không đi cùng với chúng tôi! Chúng
tôi tiếp tục lướt đi với một tốc độ khá nhanh, mặc dù chân không hề bước nhưng
mọi vật chung quanh cứ vun vút trôi đi như mây khói.
Được một lúc tôi cảm thấy có một tình thương mãnh liệt ở đâu trút xuống, tràn
ngập khắp đường hầm đen tối này, một tình thương hết sức thanh tịnh, vô nhiễm,
một thứ tình thương không bút mực nào tả xiết. Ngay lúc đó tôi thấy có một đóm
sáng phía xa. Không hiểu sao tôi bị thương hút bởi điểm sáng đó nên rảo bước về
hướng đó, trong khi những người khác hình như không thấy điểm sáng nên họ vẫn
mãi miết đi về một hướng khác. Càng đến gần điểm sáng, tôi càng thấy có một tình
thương hết sức mãnh liệt từ điểm sáng toát ra và sau cùng tôi nhận thấy đó là
một người. Người đó đi đến đâu thì ánh sáng tỏa ra đến đó, một thứ ánh sáng chói
lọi, sáng hơn cả mặt trời. Tôi thầm nghĩ với ánh sáng này thì mắt người chắc
chắn không thể chịu nổi, nhưng hiện nay tôi không nhìn bằng con mắt thịt nữa mà
bằng một thứ nhãn quan khác.
Khi người đó đến gần thì dường như ánh sáng của người đó hòa nhập vào ánh sáng
toát ra từ thân tôi như hai ngọn đèn hòa nhập ánh sáng vào làm một. Ngay lúc đó
tôi bỗng cảm thấy ngây ngất, dường như tôi đang nhập vào người đó và thấy một
sức mạnh từ đâu đến tràn ngập khắp thân thể. Đó làm một tình thương tuyệt đối,
một thứ tình thương vô điều kiện mà chưa bao giờ tôi cảm nhận được. Người đó giơ
rộng hai tay ra ôm lấy tôi vào lòng. Ngay lúc đó tôi bỗng òa lên khóc nức nở và
thốt lên “Con đã trở về nhà! Con đã trở về nhà!” Tôi ý thức rõ rằng tôi là một
phần của người đó và từ xưa đến nay tôi cũng chưa bao giờ rời xa người đó. Tôi
không hề thắc mắc người đó là ai nhưng biết chắc rằng người đó không thể là ai
khác hơn Đấng Cứu Thế.
Phải, người đó chính là Thượng Đế, là tình thương, là tất cả, và tôi vẫn biết
đến Ngài. Từ thuở xa xưa tôi đã biết Ngài, trước khi bắt đầu cuộc hành trình
xuyên qua thời gian, và dù trải qua nhiều hoàn cảnh khác nhau, nhiều cõi giới
khác nhau, nhưng phần tâm linh của tôi vẫn luôn luôn nhớ đến Ngài và không hề
rời xa Ngài. Suốt đời tôi luôn luôn kính sợ Ngài, giờ đây tôi biết rõ Ngày chính
là người mà tôi tôn quý nhất. Tôi biết Ngài hiểu được tất cả những tội lỗi mà
tôi đã phạm, những sai lầm mà tôi đã làm, nhưng không hiểu sao tất cả những điều
đó giờ đây không quan trọng nữa. Dường như trong cái biển tình thương vô biên
đó, tất cả đều tan đi một cách nhanh chóng như bọt nước. Tôi ngước nhìn Ngài và
cảm thấy Ngài muốn chia sẽ tình thương của Ngài đối với tôi, và tôi cũng muốn
chia sẻ tình thương của tôi đối với Ngài. Ngay lúc đó Ngài nhìn thẳng vào mắt
tôi và nói: “Con chết chưa đúng số, chưa đúng ngày giờ”. Thật không có lời nói
nào lại gây cho tôi một xúc động sâu xa đến thế.
Trước đây tôi không ý thức rõ mục đích của cuộc đời, tôi cứ tìm kiếm một cái gì
và không biết điều mình làm có đúng không, nhưng giờ đây chỉ nghe câu nói ấy,
tôi biết rõ mình có một sứ mạng nhất đinh, một mục đích rõ rết mà khi xưa tôi
không hề hay biết. Lúc đó tôi mới ý thức thật rõ rằng cuộc đời trần thế của tôi
không phải là một cuộc đời vô nghĩa. Mạng của tôi chưa dứt vì chưa đúng số và
chỉ khi nào mục đích và ý nghĩa của cuộc đời đac hoàn tất thì mới đến lúc từ giã
cõi trần. Dù biết thế nhưng tôi vẫn phản đối: “Không, con không thể xa Ngài
được”, và tự nhiên tôi hởi Ngài liên tiếp “Ngài là Thượng Đế sao?” Là người con
vẫn sùng kính cả đời sao? Ngài quả thật khác xa với những điều con nghĩ”. Cứ thể
tử tưởng tôi miên mang với trăm ngàn câu hỏi. Tôi muốn biết tại sao tôi chết
chưa đúng số; tôi muốn hiểu rõ hơn các tính niệm mà trước đã học nhưng vẫn còn
thắc mắc. Nhưng thật lạ lùng vì câu hỏi chưa thốt ra tôi dã hiểu ngay câu trả
lời. Hình như đứng trong luồng ánh sáng của Ngài, luồng sáng của sự hiểu biết,
có một mãnh lực tuôn tràn vào trong trí tôi tất cả sự thật. Khi đã có lòng tin,
đã để luồng ánh sáng đó tràn vào lòng, thì các câu hỏi đến với tôi thật nhanh
chóng và câu trả lời cũng đến cùng một lúc, nhanh không thể tưởng tượng được.
Ngày trước tôi không biết gì về sự chết cả. Các quan niệm sai lầm về sự chết nay
đã được giảng giải rõ rệt. Nấm mồ chỉ là nơi chứa đựng thể xác, một bộ quần áo
cũ đã hư hỏng, chứ chẳng dính dáng gì đến phần tâm linh cả. Tôi biết Ngài là con
Thượng Đế, và cũng chính là Thượng Đế. Ngài được chọn làm Đấng Cứu Thế khi trái
đất này chưa được thành lập. Ngài chính là đấng Tạo Hóa. Tôi hiểu rằng Ngài có
sứ mang xuống trần để giảng dạy về tình thương. Tôi hiểu các việc này một cách
rõ ràng và chợt ý thức rằng vì một lý do nào đó dường như đã có một tấm màn che
đậy tâm trí tôi lúc mối sinh khiến tôi cứ u mê, sống trong đời mà như người mê
ngủ. Cái câu hỏi và câu trả lời cứ thế tuôn trào trong trí óc tôi, nhưng Đấng
Cứu Thế nói: “Cứ từ từ thôi, con sẽ biết tất cả những điều con muốn biết.” Dĩ
nhiên tôi muốn biết tất cả mọi chuyện. Đây là một tính xấu của tôi, Khi còn nhỏ
tính àny đã làm cha mẹ tôi bực mình; lúc lập gia đình chồng tôi nhiều lúc đã gắt
lên “Vừa thôi chứ! Làm sao cái gì em cũng đòi biết hết vậy?” Nhưng hiện nay tôi
thấy lòng ham hiểu biết là một ân sủng. Tôi sung sướng vì được tự do học hỏi. Sự
lĩnh hội này đến một cách nhanh chóng như tôi đang đọc trăn ngàn cuốn sách một
lượt. Tôi chỉ cần nhình lướt qua cuốn sách là đã có thể biết được mọi chi tiết,
trước sau, trong ngoài, tất cả sắc táhi và nội dung, ngay lập tức. Hơn thế nữa,
khi tôi đã hiểu được một điều thì tất cả những điều liên quan như hiện ra, xen
vào đó như những sợi chỉ đan vào nhau giúp tôi hiểu trọn vẹn. Danh từ toàn tri
chưa bao giờ lại có ý nghĩa đối với tôi như lúc này. Sự hiểu biết thấm nhuần
khắp thân tôi. Nó là tôi. Và tôi kinh ngạc trước khả năng có thể hiểu biết các
định luật vũ trụ một cách tốt đẹp như vậy...
Được bao bọc trong biển ánh sáng chói lọi, các câu hỏi mà tôi vẫn thắc mắc từ
tước đến nay bỗng dưng được giải đáp trọn vẹn. Khi xưa tôi thường thắc mắc tại
sao thế giới này lại có nhiều tôn giáo khác nhau, tại sao mỗi tôn giáo lại phân
chia thành các giáo phái? Tại sao Thượng Đế không ban cho nhân loại một tôn giáo
duy nhất thuần túy mà thôi? Câu trả lời đến với tôi ngay tức khắc: Mỗi con người
đều có những mức độ phát triển tâm linh khác biệt, do đó phải có những trình độ
hướng dẫn khác nhau. Tất cả mọi tôn giáo trên toàn cầu đều hết sức cần thiết vì
nó đáp ứng những nhu cầu khác biệt này. Không một tôn giáo nào có thể đáp ứng
tất cả như cầu của mọi người, ở mọi trình độ. Mỗi tôn giáo là một viên đá lót
đường để đưa con người tiếp tục đi xa hơn trên con đường dẫn đến Chân Lý. Dĩ
nhiên khi một cá nhân đã phát triển, đã nâng cao trình độ hiểu biết về Thượng Đế
thì người đó có thể không cả thấy thỏa mãn với lời dạy bảo của tôn giáo mà người
đó đã từng theo đuổi, học hỏi. Hiển nhiên người đó sẽ tìm một tôn giáo hay triết
lý khác để bù đắp vào chỗ thiếu sót đó. Khi điều này xảy ra thì người đó có thể
đạt đến một trình độ hiểu biết khác về Chân Lý, mỗi bước đường đều có những cơ
hội để học hỏi thêm về Chân Lý. Do đó, đã hiểu được diều này thì người ta cần
biết rằng chúng ta không có quyền chỉ trích bất cứ một tôn giáo nào, vì tôn giáo
nào cũng đều quan trọng và đáng quý như nhau. Vì con người không toàn thiện,
toàn tri, do đó họ cần phải học hỏi nhiều. Tùy theo trình độ hiểu biết và khả
năng tâm linh mà họ được giao phó các sứ mạng, đặt vào các địa vị, trong các
quốc gia hay tôn giáo, các môi trường của đời sống, để có dịp tiếp xúc với những
người khác và học hỏi. Đời sống là một môi trường để thử thách, để học hỏi và
muốn hiểu biết đích thực ý nghĩa của cuộc sống thì người ta phải biết dẹp bỏ bản
ngã, dẹp bỏ cái ý nghĩ rằng chính cá nhân có thể hiểu biế tất cả, mà phải khiêm
tốn hơn, lắng nghe lời chỉ dẫn thầm lặng của đấng Thiêng Liêng.
Nhưng tại sao đang sống trong tình thương tuyệt diệu của Thượng Đế mà có những
linh hồn lại tự nguyện đầu thai xuống trần để học hỏi khi họ có thể tìm thấy câu
trả lời tại chính nơi đây? Vừa nghĩ đến đó thì tôi chợt kinh nghiệm ngay được sự
tạo lập trái đất như sự kiện này đang diễn ra trước mắt tôi. Có lẽ đây là một
điều quan trọng mà Thượng Đế muốn cho tôi tiếp thu được vì trước mắt tôi cả một
diễn tiến của sự tạo lập trái đất với muôn ngàn tia sáng chói lọi...