Chữa Bệnh
Theo luật thiên nhiên, tích cực hấp dẫn tích cực và tiêu cực thu hút tiêu cực.
Ánh sáng theo ánh sáng và bóng tối thích bóng tối; đồng thanh tương ứng, đồng
khí tương cầu. Nếu chúng ta phát triển các khả năng tiêu cực hay tích cực, chúng
ta sẽ hấp dẫn và kết hớp vớn những người có khả năng tương tự. Khi nghĩ đến điều
thiện, điều tốt thì chúng ta sẽ thu hút các luồng điện lành trong vũ trụ; và
trái lại khi nghĩ đến các điều tham lam, ích kỷ thì môi trường chung quanh sẽ
hấp dẫn các luồng điện xấu kéo đến. Tôi nhìn thấy rõ các mãnh lực xoay vần chung
quanh mọi người tùy thưo tư tưởng và hành động của họ. Tôi thấy rõ lời nói, hành
động cra họ ảnh hưởng đến các đị hạ chung quanh như thế nào và lôi kéo những
năng lực vô hình trong thiên nhiên ra sao. Vì tư tưởng của con người là một sức
mạnh có thể tạo ra được những hoàn cảnh, do đó việc kiểm soát tư tưởng rất quan
trọng. Sự vận hành của tư tưởng giống như một tia chớp phát sinh, thu hút những
năng lượng trong thiên nhiên. Những năng lượng này lúc đầu mong manh như những
sợi tơ, dần dần kết lại thành những mãnh lực, giống như tơ dệt thành vải, và trở
thành một sức mạnh lớn lao có thể tạo ra những hoàn cảnh hay thay đổi nó một
cách mầu nhiệm. Diễn tiến của tư tưởng xảy ra rất nhanh nên chúng ta cấn bết
kiểm soát các tư tưởng, nhất là các tư tưởng tiêu cực, phải biết thận trọng lời
nói và nên tập cách giữ im lặng trong các hoàn cảnh tiêu cực...
Khi hiểu được sức mạnh của tư tưởng, tôi lại hiểu thêm một lần nữa về sức mạnh
của tình thương. Tình thương luôn luôn điều động phần tâm linh và phần tâm linh
sai xử các cơ quan vật chất. Nhưng tình thương phát xuất từ đâu? Hiển nhiên là
từ Thượng Đế. Không có tình thương thì Thượng Đế đã không tạo lập ra vũ trụ này,
do đó trước hết chúng ta phải biết yêu thương ngài. Biết yêu nàgi chính là biết
mở rộng trái tim mình để cho ngài rót vào đó những năng lượng đầy yêu thương của
ngài, và đó chính là tình thương lớn lao nhất. Sau đó phải biết sử dụng cái năng
lượng mà ta vừa nhận được để điều hòa phần tâm linh, để cho nguồn thương yêu này
đi xuyên qua thân thể ta, ảnh hưởng dến tư tưởng, lời nói và hành động của chúng
ta. Sau cùng phải biết ban rải nguồn yêu thương đó cho mọi người chung quanh,
nhưng ta phải nhớ rằng chỉ khi trái tim ta tràn đầy tình thương thì ta mới có
thể ban phát tình thương đó cho người khác được. Khi trái tim của ta khép kín
đối với tình thương của đấng thiêng liêng thì bất cứ điều gì chúng ta làm cho
người khác đều chỉ là những việc có tính cách vị lợi, ích kỷ chứ không phải là
bác ái, vị tha.
Một khi đã ý thức được năng lượng của Thượng Đế hiện diện trong ta thì ta cũng ý
thức được nguồn năng lượng của ngài hiện diện nơi kẻ khác. Dĩ nhiên ta không thể
nào không thương yêu cái phần đó của ngài trong kẻ khác được. Từ đó tôi hiểu
rằng khi không biết yêu đấng Thượng Đế, chúng ta đã từ chối cái năng lượng của
tình thương từ cõi trên trút xuống, cánh cửa tâm hồn ta đóng chặt lại và đời
sống sẽ dần dần trở nên khô khan, lạnh lùng. Khi trái tim ta không nhận được
tình thương thì làm sao nó có thể yêu thương cho được! Khi lòng chúng ta đày
những nhỏ nhen, ích kỷ thì làm sao ta có thể ban rải những năng lực của tình
thương cho người khác? Mọi sự thương yêu nếu có, đều chỉ là những vay mượn giả
tạo, những toan tính hơn thiệt, những lợi dụng đòi hỏi, và chắc chắn đó không
phải là tình thương chân thật.
Được che chở trong luồng ánh sáng của ngài, tôi ý thức rằng đã có lúc tôi nghi
ngờ ngài, sợ ngài không yêu thương tôi. Khi tôi nghĩ rằng ngài không yêu thương
tôi là lúc tôi rời xa ngài nhưng thật ra không phải thế. Nay tôi ý thức rõ rệt
rằng ngài chính là mặt trời, còn tôi chỉ là một hành tinh bé nhỏ xoay quanh mặt
trời, khi gần, khi xa nhưng ánh sáng hay tình thương của ngài thì không bao giờ
thay dodỏi cả. Tôi nhớ lại những lý do hay hoàn cảnh khi xưa mà tôi đã xa lánh
ngài. Tôi biết có nhữn gngười làm tôi xa lánh ngài nhưng lòng tôi không hề cảm
tháy khó chịu hay cay đắng. Những người này htực ra chỉ là nạn nhân của sự thiếu
hiểu biết. Họ đã dạy về Thượng Đế bắng sự sợ hãi. Mục đích của họ có thể tốt
nhưng tư tưởng và hành động của họ lại tiêu cực. Chính vì nghi ngờ mà họ đã
không để cho tình thương của Thượng Đế xuyên qua họ. Họ đã khép kín con tim lại
và cố gắng trấn áp sự trống rỗng đó bằng những lý luận đầy sợ hãi. Vì sợ hãi nên
họ đã thu hút các mãnh lực của sự sợ hãi và đã dạy bảo qua sự sợ hãi này. Họ hăm
dọa, bắt buộc kẻ khác phải tin ở Thượng Đế, đưa ra các hình phạt ghê gớm khiến
mọi người pảhi sợ ngài, và dĩ nhiên người ta không thể thương yêu một Thượng Đế
như thế được. Làm sao người ta có thể thương yêu trong sợ hãi? Làm sao người ta
có thể hạnh phúc khi bị áp chế? Làm sao phần tâm linh có thể phát triển khi tinh
thần bị bóp nghẹt? Khi tâm hồn đã khép chặt thì định luật về tình thương đã bị
bẻ gãy rồi.
Đấng Cứu Thế nhìn tôi mỉm cười như khuyến khích. Ngài vui mừng vì thấy tôi đã
kinh nghiệm được những điều cần thiết. Giờ đây tôi hiểu rằng chỉ có một Thượng
Đế duy nhất. Không những tôi tin có những định luật đại đồng điều khiển tất cả
mà biết rằng dằng sau đó còn có một đấng tối cao nữa. Tôi hiểu rõ rằng vũ trụ
này được tạo ra do tình thương của ngài và Thượng Đế chính là một tình thương
thiêng liêng, bao la bất tận.
Được che chở trong luồng ánh sáng của ngài, giòng ý thức của tôi cứ tuôn chảy
không ngưng với các câu hỏi và câu trả lời. Khi đã hiểu được các định luật thiên
nhiên và tình thương của đấng Cứu Thế, tôi bắt đầu hiểu được những mãnh lực này
có thể ảnh hưởng đến chúng ta trên phương diện vật chất như thế nào. Vì các yếu
tố tâm linh trực tiếp ảnh hưởng đến vật chất nên khi phần tâm linh mạnh mẽ, nó
sẽ ban cho phần vật chất những năng lực dồi dào, giúp thể xác có thẻ tránh được
các bệnh tật hay chữa lành những vết thương. Vì tư tưởng có thể lôi cuốn những
mãnh lực trong không gian, tích cực cũng như tiêu cực, nên khi con người mất
niềm tin, tuyệt vọng, chán nản thì họ sẽ vô tình thu hút các mãnh lực tiêu cực
và làm cho sự bảo vệ thân xác trở nên yếu dần để bệnh tật từ đó mà sinh ra. Khi
người ta đã mát niềm tin, người ta thường đóng kín phần tâm linh lại, chỉ biết
nghĩ đến mình một cách ích kỷ. Khi trái tim bị bóp nghẹt với các mãnh lực tiêu
cực này thì con người chỉ còn biết đòi hỏi, xin xỏ một cách vô lý và càng không
thỏa mãn, người ta càng tiêu cực, càng mất niềm tin và càng ngày càng tự hủy
hoại mình một cách đáng thương. Chỉ khi nào biết dẹp bỏ cái bản ngã chật hẹp,
tham lam đó và mở rộng tâm hồn cho ánh sáng của Thượng Đế rót vào, không nghĩ
đến mình hay cho mình, mà chỉ nghĩ đến sự điều hòa tuyệt diệu của một trật tự
chung, của một quyền lực thiêng liêng cao cr, thì khi đó các mãnh lực tiêu cực
mới bị đánh tan và chúng ta có thể khỏi bệnh một cách mầu nhiệm.
Tất cả những việc chữa bệnh phải bắt đầu từ bên trong vì như tôi đã kinh nghiệm,
phần tâm linh mới là chính, cái vỏ vật chất bên ngoài chỉ là phụ thuộc. Dĩ nhiên
bàn tay của một y sĩ hay thuốc men có thể giúp người ta giảm bớt đau đớn do bệnh
tật nhưng việc chữa lành, tuyệt căn của cơn bệnh hoàn toàn do các yếu tố tinh
thần. Thể xác mà thiếu tinh thần thì không thể sống được; cũng như thế, tinh
thần suy kiệt chính là nuyên nhân của những căn bệnh trầm kha ngày nay. Tiếc
thay con người ngày nay đã quá tin tưởng vào sự “thần diệu” của thuốc men, của
kiến thức y học mà quên đi sự mầu nhiệm của đấng Tối Cao lúc nào cũng sẵn có, và
luôn luôn tác động một cách huyền bí, khó giải thích.
Thân xác chúng ta được cấu tạo bằng những tế bào. Những tế bào này được sắp đặt
trong một chương trình tuyệt hảo để có thể nuôi dưỡng sự sống. Chúng tụ thay
đổi, sinh sản và loại trừ những tế bào đã cũ, đã hư hao hay thiếu hiệu năng. Mặc
dù chúng thu hút các chất bổ dưỡng từ môi trường chung quanh nhưng cái chương
trình tuyệt hảo điều động chúng làm việc chính là phần tinh thần hay tâm linh
nằm sâu ở bên trong mọi chúng ta. Cũng như thế, phần tâm linh của chúng ta nhận
sự điều động từ tình thương của Thượng Đế, do đó khi nó khép kín cánh cửa này,
không tin tưởng hoặc phủ nhận ngài, thì nó sẽ phá hoại cái chương trình tuyệt
diệu đang điều hành phần vật chất của chính nó, và từ đó bẹnh tật có cơ hội phát
sinh. Nói một cách khác, bệnh tật chẳng qua chính là sự tự hủy hoại trên một
phương diện thâm thúy nào đó. Khi con người nản chí ngã lòng, họ thường thốt ra
những câu như “tôi đau”, “tôi nhức”, “tôi bị bỏ quên”, “tôi khổ quá”, “tôi không
thể chịu đựng được”, v.v... Phải chăng luôn luôn có “cái tôi” trong những câu
than van đó? Phải chăng không những mình đã chấp nhận cái tiêu cực đó là của
mình mà còn đón nhận nó vào bên trong nữa?
Giờ đây tôi chợt nhận thấy chính mình là nguyên nhân của những căn bệnh mình mắc
phải. Mọi sự kiện xảy ra đều do mình đã chấp nhận nó như thế. Muốn chữa bệnh,
việc đầu tiên là phải thay đổi sự suy nghĩ tiêu cực bằng những hành động và lời
nói tích cực. Người ta nên bắt đầu bằng sự cầu nguyện, nhưng cầu nguyện không có
nghĩa là đòi hỏi, van lơn hay mong cầu một cách ích kỷ mà là biết cháp nhận việc
đã xảy ra, rồi đặt tât cả vào tay Thượng Đế để ngài hành động. Phải biết chân
thành cầu nguyện thì sức mạnh của đức tin sẽ thu hút được các luồng thần lực
trong vũ trụ giúp chúng ta chữa lành căn bệnh. Điều quan trọng là chúng ta không
nên chối bỏ sự hiện hữu của bệnh tật hay các nỗi khó khăn, nhưng phải biết chối
bỏ sức mạnh của nó đối với chúng ta. Chúng ta cần sống với đức tin chứ không
phải chờ khi có kết quả rồi mới tin tưởng. Sự nhìn thấy kết quả hay nhận thức
vốn là hoạt động của trí não, mà trí não thường phân tích, chứng minh và hợp lý
hóa mọi vấn đề. Nó chỉ là những lý luận của thể xác, không thể so sánh với đức
tin vốn được phần tâm linh điều khiển. Phần tâm linh xây dựng trên các yếu tố
cảm xúc, chấp nhận và tiếp thụ. Muốn có đức tin, chúng ta phải biết cách mở rộng
cõi lòng để có thể cảm nhận được các năng lực cao cả của đấng thiêng liêng. Phát
triển đức tin giống như người đi gieo hạt, dù có vài hạt rơi rớt ra ngoài nhưng
tựu chung chúng ta vẫn gặt hái được kết quả. Bất cứ hành động nào xây dựng trên
đức tin chân thành đều chắc chắn có kết quả và đó là định luật thiêng liêng.
Cho đến lúc đó tôi mới thấy sức mạnh của tinh thần tác dụng trên vật chát mạnh
mẽ biết là chừng nào. Đây là một điều mà trước đây tôi không hề biết đến, mà có
lẽ đa số mọi người cũng không mấy ai để ý. Tôi thấy tinh thần có những hoạt động
riêng biệt mà trí óc không thể hiểu được. Tinh thần thường xuyên giao thiệp với
cái nguồn thần lực phát xuất từ Thượng Đế. Nó là khí cụ tiếp nhận sự hiểu biết
và sáng suốt của ngài. Tôi nhìn thấy cái phần tinh thần này sáng suốt của ngài.
Tôi nhìn thấy cái phần tinh thần này sáng chói giống như một bóng đèn điện trong
thân xác con người. Khi nó tỏa sasng thì trong tâm chúng ta tràn đầy ánh sáng và
tình thương, và chính mãnh lực này cho thể xác sự sống và sức mạnh. Khi nó yếu
đi thì tinh thần con người suy giảm và thể xác con người bắt đầu có những dấu
hiệu của sự tàn tạ, tiêu vong. Điều đáng nói ở đây là đa số con người lại không
nghĩ như vậy. Họ bỏ ra rất nhiều thời giờ để săn sóc cái xác tạm bợ này, lo cho
nó ăn thật ngon, ngủ nghỉ thật nhiều, chăm sóc cho các như cầu của nó mà không
hề biết lo cho phần tinh thần. Tôi còn biết rằng chính chúng ta đã chọn bệnh tật
cho chính mình qua thái độ của chúng ta trước cuộc sống. Những người tham lam,
ích kỷ chỉ thu tập vào chứ không biết cho ra, đã vô tình thu hút những nguyên
nhân của bệnh ung thư. Các tế bào tích tụ các năng lực này sẽ phát triển bất
thường, sưng phồng lên thành các cục bướu. Những người sử dụng quyền lực đàn áp,
hiếp người khác sẽ thu hút các mãnh lực tiêu cực và các mãnh lực này sẽ bóp
nghẹt tim hay phổi. Tuy nhiên bệnh tật còn là những bài học rất tốt giúp chúng
ta phát huy phần tinh thần và học hỏi vì sự đau đớn khi bị bệnh sẽ giúp người đó
ý thức hơn về hậu quả các hành động của họ.
Được bao bọc trong luồng ánh sáng của Thượng Đế, tôi biết rằng sự chấp nhận tất
cả là một kinh nghiệm quan trọng. Khi biết chấp nhận các sự kiện tiêu cực đã xảy
ra và gắng sức vượt quan, người ta học được cách vô hiệu hóa các mãnh lực tiêu
cực này và đó chính là bài học quan trọng mà con người cần phải học. Tôi ý thức
rằng con người có thể chữa lành chính họ qua việc chấp nhận để phát triển, khởi
đầu là tinh thần, tình cảm, trí não và sau cùng đến thể chất vì ai cũng có quyền
sống một cuộc đời sung mãn. Con người cần biết xả bỏ dĩ vãng, đã phạm lỗi thì
cần biết ăn năn và sửa đổi; nếu làm tổn hại cho người khác thì phải biết cách
chuộc lại những lỗi đó; nếu đã làm tổn hại tâm linh mìn hthì phải biết cầu xin
tình thương Thượng Đế để chữa lành. Khi ngã thì biết đứng dậy và tiếp tục đi
nữa; dù có ngã cả triệu lần người ta vẫn có thể đứng dậy và tiếp tục vì đó là
bài học mà họ cần phải học.
Kinh nghiệm được điều này, tôi thấy rằng tuyệt vọng chính là một sự kiện ghê gớm
mà ta cần phải tránh. Đôi khi sự tuyệt vọng, ngã lòng, thối chí có thể dẫn đến
việc tìm một lối thoát bằng cách tự tử. Đó là một hành động sai lầm, có tính
cách nhất thời, làm lỡ cơ hội học hỏi ở trần thế và khi bước qua cõi sáng nhìn
lại, ta sẽ tiếc nuối cái cơ hội học hỏi này biết bao.
Con người cần biết rằng họ xuống trần để học hỏi, kinh nghiệm và điều quan trọng
là không nên khắt khe quá đáng với chính mình. Chúng ta cần đi từng bước một,
kinh nghiệm từng sự kiện một, không lo lắng trước sự phán đoán chê trách của
người đời và cũng không lấy thước đo của họ mà đo lường hành động của chúng ta.
Chỉ có Thượng Đế là người phán xét duy nhất và chúng ta có trách nhiệm đối với
các định luật thiêng liêng của ngài. Tôi biết rằng tất cả sự sáng tạo đều khởi
đầu bằng tư tưởng nên mọi tội lỗi, lầm lạc, tuyệt vọng, hy vọng, sự ghen ghét
hay tình thương cũng bắt đầu từ tư tưởng. Cũng như thế, bệnh tật hay sự chữa
lành bệnh cũng bắt đầu từ tư tưởng. Tóm lại, chúng ta có thể tạo hạnh phúc hay
đau khổ cho chính chúng ta qua tư tưởng.