NHÌN THẤY ĐỨC CHÍ TÔN NGAY TRONG TẤM HÌNH HÀI NÀY
(Phần 2)
Khi ăn thịt cầm thú chẳng những khiến chúng ta lún sâu vào ác nghệp mà còn làm
cho tâm trí thô trược, không nhạy cảm đối với giới tâm linh. Nó kéo con người
xuống bình diện cầm thú. Ăn thứ gì thì giống thứ ấy. Đó là điều không tránh
khỏi. Cũng giống như khi tâm chúng ta mãi tư tưởng về thứ gì thì chúng ta như
thứ ấy. Rượu làm cho tâm trí bị lú lẫn, làm cho trí phán đoán thiên lệch và hủy
trí biện bạch. Cả thân xác và tâm trí điều tổn thương. Chỉ khi nào khi chúng ta
từ bỏ nó chúng mới có thể cỡi lên con ngựa trí tuệ và đoạn tuyệt mọi thứ ảo
tưởng.
"Khi tôi đốt lên ngọn đèn Diệu Âm
Căn nhà tôi sáng lên.
Sự sáng suốt về khắp mười phương phát triển
Và tôi trở thành trong suốt
Gút mắc của tôi tật xấu mở bung ra
Và tôi chan hòa trong đức hạnh".
(Paltu Sahib)
"May mắn thay kẻ nào hy sinh chính mình,
Đốt cháy vọng ngã của mình, y hợp nhất với Thượng Đế".
(Maulana Rum)
Thân thể chia thành bốn miền. Đó là Pind hay Pinda, tức là cái xác; And hay
Anda, phần thứ nhất của Brahmand, miền pha lẫn vật chất và tâm linh; Brahmand,
miền pha lẫn vật chất tâm linh, phần lớn thuộc về tâm linh nhưng có pha lẫn chút
ít vật chất tinh tế; và Sach Kand là tâm linh thuần túy, là miền cao nhất và
tinh thuần nhất. Sach Khand cũng là duy nhất có tính ổn định.
Hãy hình dung ra mặt trời tâm linh ngời sáng ở miền Brahmand cũng giống như mặt
trời khi phản chiếu lên mặt nước (Anda) và từ mặt nước lên mặt tường (Pinda).
Hình phản chiếu của mặt trời trên nước nó có mất đi sức nóng nhưng vẫn còn giữ y
hình dạng. Nhưng hình phản chiếu của nó từ mặt nước lên mặt tường hay lên một
vật thể gì khác thì có mất đi cả sức nóng và hình dạng. Do đó chúng ta thấy rõ
ràng là chúng ta được biết và tận hưởng tất ít về ánh sáng và vẻ đẹp của tâm
linh trong thể xác chúng ta.
"Các giới chỉ là một phản ảnh nghèo nàn
Của trường cửu vốn là sự tuôn tràn bất tận"
- Brahmand có sáu luân xa hoặc trung tâm năng lực tâm linh. Sáu trung tâm này có
sáu phản ảnh ở miền Anda của cơ thể.
Sáu trung tâm mới này lại có sáu phản ảnh ở
miền Pinda, tức ở cái xác. Những trung tâm nơi cái xác ở phía dưới Con Mắt Thứ
Ba. Từ đó cho đến hoa sen ngàn cánh là Anda và ở trên hoa sen ngàn cánh là
Brahmand.
Khi chúng ta thức, trụ sở của tinh thần đặt ở Mắt Thứ Ba. Phía sau khoảng trống
giữa hai mắt. Lúc chiêm bao, tinh thần ở trung tâm cổ họng. Trong giấc ngủ mê,
nó ở trung tâm rún. Chúng ta phải leo lên. Chúng ta đang ở giữa lưng chừng đồi.
không có vấn đề đi xuống trước rồi sau đó mới đi lên. Đó là một lầm lỗi.
Các Đạo Sư nói: "Chúng ta hãy khởi sự leo lên từ trung tâm giữa hai mắt". Các tu
sĩ già chẳng để ý điều này, bắt đầu cuộc thiền định từ trung tâm thấp nhất của
cơ thể và vì thế hoang phí cuộc đời một cách vô ích. Họ cứ ở mãi ở những luân xa
phía dưới. Con đường của các Ðạo Sư bắt đầu từ trung tâm mắt.
Các tu sĩ già bắt đầu bằng việc ngồi kiết già. Bước đi kế tiếp gọi là Dhoti.
Người ta dùng một băng vải rộng bằng ba ngón tay, dài mấy thước, nhúng nước rồi
nuốt vào bụng với mục đích là rửa ông tiêu hóa. Động tác đó được lập lại nhiều
lần. Sau đó thì động tác Basti, cốt ở việc bơm một lượng nước vào ruột theo hậu
môn giữ lại đó một thời gian rồi sau đó nén cho nó xổ ra, với mục đích là rửa
phần dưới ruột non và ruột già. Tiếp theo đó là động tác Neti. Ở đây người dùng
một sợi dây bằng lụa tẩm sáp. Sợi dây này được luồn qua một lỗ mũi và kéo ra ở
lỗ mũi bên kia. Mục đích là để tẩy sạch đường mũi. Sau khi mọi việc được thực
hiện xong, họ bắt việc Pranayam. Pranayam gồm có ba phần: Purak là hít hơi vào,
Kumback là ém hơi và Rechak là thở ra. Việc này được thực hiện có tiết điệu, tức
là trong những khoảng thời gian đều đặn. Sau đó các tu sĩ già tăng dần thời gian
mãi cho đến khi họ có khả năng ém hơi thở trong khoảng một thời gian dài.
Chỉ sau khi thực hiện những điều đó xong, họ mới bắt đầu thực hành thiền định
bằng cách tập trung vào
trung tâm thần kinh thấp nhất, tức là trung tâm hậu môn
hay trung tâm trực tràng
- những người Hồi Giáo gọi là Adam - Con người giống
như một cái cây quay ngược. Có thể nói rễ cây là bộ não, từ đó phát ra nguồn
năng lực cung cấp cho những trung tâm thấp hơn. Một trung tâm càng xa bộ não bao
nhiêu thì năng lực của nó càng kém bấy nhiêu. Mỗi một trung tâm nuôi dưỡng trung
tâm phía dưới nó. Câu niệm ở trung tâm hậu môn là "Kilyng, Kilyng". Một số khác
niệm hai triệu lần. Chủ điểm là tập trung tâm này là Ganesh. Và có những quyền
năng kỳ diệu luôn tồn tại nơi vị thần được xem là ở hàng thấp nhất này.
"Điểm đầu tiên tôi tiết lộ: nó màu đỏ.
Bạn phải chú ý đến điểm đó.
Nó nằm ở trung tâm hậu môn, bốn cánh hoa mở rộng
Nó ở tại trung tâm ấy, thấp nhất trong cơ thể.
Với bốn chữ ghi trong đó: Ganesha là bị thần".
(Charudas)
Phần đông người ta không hành trì đến mức cao như vậy. Và đây là điều lạ nhất:
người ta vẽ hoặc tạc ra tượng vị thần này và thờ phụng cái tượng đó. Nếu qua
pháp Pranayam mà họ đã thâm nhập vào nội giới thì hẳn là họ đã đắc một cái gì
đó. Cái vật mà họ thờ như là thần tượng đó thật là phù phiếm. Làm thế thì cũng
chẳng khác gì đặt một tấm hình của một ông quan tòa ở tòa án. Tấm hình đó chẳng
thể đưa ra một phán quyết cũng không thể tẩm định một vụ án. Hoặc giả là nó
giống như pho tượng của một tướng lãnh. Nó không thể đưa ra mệnh lệnh như một
ông tướng bằng xương bằng thịt. Nếu như một người thâm nhập nội giới và nhận ra
ngay cả cái trung tâm thấp nhất này thi hắn sẽ có ý trí mạnh hơn cả điều này vẫn
có lợi cho cuộc sống trần gian của y. Thế nhưng một người chỉ biết tôn thờ thần
tượng thì chẳng được gì bổ ích cả.
"Nếu như do thờ đá mà người ta tìm thấy Thượng Ðế,
Thì tôi thích thờ một ngọn núi
Hơn là thờ những thớt cối đá
Người ta dùng để xay bật".
(Kabir Sahib)
"Sự tôn thờ chân thật là phép quán Diệu Âm
Không có Diệu Âm không thể có tôn thờ.
Chúng ta chỉ tắm tượng ở phía ngoài,
Thay vì thế nếu chúng ta gột rửa tâm trí mình
Cái vỏ vọng ngã rơi xuống,
Và chúng ta được giải thoát".
(dạo sư Nanak)
"Một phiếm đá do búa tạo hình,
Tạo nên một pho tượng
Bằng cách đục xói vào ngực!
Nếu tượng kia quả linh
Đã nuốt sóng anh điêu khắc mất!".
(Dabir Sahib)
Sau khi đã vượt qua trung tâm thấp nhất, người tu sĩ già đến trung tâm giới
tính.
Đây là đóa sen sáu cánh. Thần Brahma. Thần đứng đầu ba ngôi trong Ấn Giáo
- Brahma, Vishnu và Shiva: Đấng Sáng Tạo, Đấng Hủy Diệt - ngự trị ở đây. Trung
tâm Ganesh tiêu biểu cho hành thổ. Còn trung tâm giới tính tiêu biểu cho hành
thủy. Người Hồi Giáo gọi trung tâm này là Makail, tức Người tạo dựng nên thế
giới. Ở đây có một nguồn năng lực có tên là Hỏa Xà. Bằng sự trung tâm, các tu sĩ
già khuấy động nguồn năng lực này và đưa nó vào cột sống. Khi đi qua trung tâm
giới tính này, họ lập đi lập lại tiếng "OM".
"Trung tâm thứ hai là trung tâm giới tính,
Hỡi đạo hữu, hãy lắng nghe.
Đây là hoa sen sáu cánh, màu vàng nhạt,
Và cũng biết được là trung tâm lạc thú
Sáu chữ ghi trên cánh hoa, thần ngự trị là Brahma.
Cùng với thần ngự trị, Savitri ở chung.
Và trong đó đủ chư thần cùng Indra đồng ở".
(Charandas)
Luân xa cao hơn kế tiếp là trung tâm rún với hoa sen mười cánh.
Vị thần ngự trị
là Vishnu, người Hồi Giáo gọi là Asrafil, màu trắng. Vị thần của trung tâm này
duy trì sự tồn tại của thế giới. Người Ấn Giáo thờ vị thần này, người Hồi Giáo
thì không. Từ đó khởi lên vấn đề: "Thế thì vị thần này có chối từ không chịu
trông nom những người Hồi Giáo không?." Thực ra vị thần Vishnu này được bày ra
để phục vụ các bạn. Các bạn không có nhiệm vụ phải tôn thờ vị thần này. Khoan
bụng có thể ví với một bồn chứa thông với nhiều ống nhỏ dẫn đến các bộ phận
trong cơ thể. Bằng cách đó các bộ phận trong cơ thể được nuôi dưỡng. Tập trung
tâm trí tại trung tâm này, các tu sĩ già lập đi lập lại "Hirying, Hiryng,".
Trung tâm rún nhận sự sống từ trung tâm cao hơn kế tiếp, đó là luân xa tim.
"Trung tâm thần kinh thứ ba ở rún, thường được gọi là
Manipurak, là hoa sen mười cánh có màu xanh nhạt. Với mười chữ được ghi, thần
Vishnu ngự trị ở đó. Thần Manhalaxmi cũng cùng ở đó."
(Charandas)
Ngự trị luân xa tim là thần Shiva. Đó là hoa sen mười hai cánh.
Các tu sĩ huyền
môn Hồi Giáo gọi đó là "Qalib -i- Sanobri". Vị thần này cũng được bày ra để phục
vụ linh hồn, chứ không phải để được thờ phụng. Do đó nếu các tu sĩ và các tu sĩ
khác đến tiếp xúc với vị thần đó ở ngay bên trong thì tốt hơn nhiều. Thế nhưng
thay vì thế, người ta thường làm tượng vị thần để thờ phụng. Tập trung tại luân
xa này các tu sĩ già thường lặp đi lại từ "Sohang".
"Trung tâm thần kinh Anhad tập trung tại tim
Hoa sen mười cánh và màu trắng
Hai thần Shakti và Shiva ngự trị ở đây,
Hoa sen có ghi 12 chữ bí mật".
(Charandas)
Luân xa cổ họng không phải là hoa sen hai cánh như nhiều sách ghi lầm. Đúng ra
đó là một hoa sen mười sáu cánh.
Shakti, cũng gọi là Devi, dạng cao nhất của
Pindi Maya, ngự trị tại tập trung này. Những người Hồi Giáo gọi thần là Qudrat.
Các Đạo Sư gọi là Vô Minh, bởi vì thần này đánh lừa người thế gian. Ba vị
Brahma, Vishnu và Shiva ngự phía dưới lãnh địa của Shakti và nhận năng lực từ vị
thần này. Nữ thần của dốt nát và ảo tưởng, thế nhưng được thế gian tôn thờ!.
"Luân xa thứ năm ở ngay cổ họng,
Hoa sen mười sáu cánh, tất cả mười sáu chữ trên đó.
Từ đó yếu tính của thần được phát ra."
(Charandas)
"Có một nữ thần khéo léo
Che mờ cõi thế gian
Phù trợ cho bà có ba người đắc lực
Người thứ nhất tạo tác
Người thứ hai bảo tồn
Người thứ ba hủy diệt."
Một lần nọ tôi đến Kangra và viếng đền Jwala Ji. Bởi vì khi tôi còn bé, mẹ tôi
đã khấn sẽ sùng bái và dâng tôi cho vị thần này, vốn được xem là hiện thân của
thần Shakti. Dù là chẳng tin, tôi thầm nghĩ là tôi sẽ hoàn mãn lời khấn của mẹ
tôi. Khi đến đền tôi thấy lửa ló ra từ những kẹt đá ở bên trong ngôi đền. Thực
tế đền được xây lên trên một đồi núi lửa. Lúc đó tôi có mang theo mấy cục kẹo và
tôi bỏ một cục vào trong những cái lỗ từ đó lửa ló ra. Và kết quả là lửa tắt. Về
sau ông từ phụ trách ngôi đền thuật lại với mọi người rằng có một Đạo Sư đến và
dập tắt ngọn lửa. Thưc ra chẳng có gì là quan trọng cả. Nếu như những người kia
chịu thâm nhập vào trong, họ sẽ hiểu ý nghĩa sự việc. Thâm nhập vào bên trong
shakti hoặc luân xa cổ họng, tất sẽ tăng cường ý chí họ.
Sau khi qua khỏi luân xa,
chúng ta đến luân xa số sáu, ở về phía sau khoảng giữa
hai mắt.
Đây là tụ điểm của cả tâm linh và tâm trí kết hợp. Những người Hồi Giáo
gọi đây là Nafs. Những vị thần tôi vừa đề cập đến trên kia Ganesh, Brahma,
Vishnu, Shiva và nữ thần Shakti hay Maya đều ở phía dưới luân xa thứ sáu này.
Khi thâm nhập vào những miền phía dưới luân xa này, các tu sĩ già đã có một phần
thỏa mãn. Họ cũng thủ đắc được một ít quyền năng siêu nhiên.
"Agya Chakkar ở trung tâm thứ sáu,
Nơi ngự của thần Jyoti
Và trong hoa sen hai cánh
Là hai chữ bí mật".
(Charandas)
Đa số người thế gian đều tập trung vào việc tôn thờ thần tượng, cách này hoặc
cách khác. Kabir Sahib nói rằng các phần dưới thấp của cơ thể, phía dưới luân xa
số sáu đã được mô tả tỉ mỉ trên kia, được gọi là miền của cái xác. Con đường của
các Đạo Sư bắt đầu từ luân xa số sáu trở lên. Bản thân tôi đã được Đạo Sư tôi
chỉ dạy cho con đường đó. Chúng ta phải lên cao, lên cho đến tận Sach Khand và
hợp nhật với Diệu Âm - vị chúa tể của cảnh giới thứ năm bên trên cái thế giới
vật chất này - Khởi hành từ tột đỉnh của xác thân, Pind, chúng ta phải đi qua
khỏi cả Anda lẫn Brahmand.
Làm sao chúng ta đến được Sach Khand?
Kabir Sahib nói:
"Hãy nhắm mắt bưng tai, ngậm miệng lại và nghe tiếng dế. Nó
cũng giống y như tiếng châu chấu". Các bạn phải trì niệm điều mà Đức Đạo Sư dạy
cho lúc truyền Tâm Ấn và thu nhiếp tâm thức vào nội giới. Và khi đó ánh sáng tự
phát ra.
"Nghe những điệu nhạc nhẹ reo từ Anhad.
Khi đã đóng kín ba cổng,
Nanak ở trạng thái xuất thần vào chân không,
Không có chiều, cũng không thể có sáng".
(Đạo Sư Nanak)
"Khép kín miệng, mắt và tai
Và trì niệm danh hiệu God Nianjan (1)"
"Nhắm cả hai mắt như con chim ưng,
Rồi thì con sẽ chỉ nghe Diệu Âm
Mà hiện thời thì con không nghe được".
(Shamas -i- Tabriz)
"Đã đến "Shah Rag" (2) thì Đấng Chí Tôn không còn xa nữa".
(Bulleh Shad)
"Khi tôi ngồi cầu nguyện mà chiêm ngắm hình Đức Đạo Sư,
Thì từ mắt trí huệ vang vọng Tiếng Nhạc Trời".
(Khwaja Hafiz)
Mắt phàm chúng ta không tự phát ra ánh sáng. Chúng ta tùy thuộc vào những nguồn
sáng như mặt trời, mặt trăng, tinh tú, điện và đèn. Khi thiếu một trong những
nguồn ánh sáng như vậy mắt phàm không trông thấy được. Con mắt bên trong có khả
năng tự phát sáng và chẳng cần đến nguồn sáng bên ngoài. Hãy tập trung vào con
mắt trí huệ thì ánh sáng sẽ phát ra. Con đường đi lên theo lời Đức Thầy dạy bắt
đầu từ con mắt trí huệ đó.
Khi nhãn giới bên trong được khai mở, chúng ta thấy bầu trời đầy sao. Sau đó
chúng ta phải vượt qua những thế giới của mặt trời và mặt trăng để đi lên cao
hơn. Cao hơn nữa có một con đường hẹp mà chúng ta phải đi xuyên qua. Kabir Sahib
nói rằng cánh cổng giải thoát chỉ rộng bằng một phần mười của một hạt cải. Tâm
trí lại kềnh như con voi, do đó mà nó khó có thể đi xuyên qua được. Thế nhưng
nếu chúng ta tìm thấy một Đạo Sư và được Ngài ban rãi ân huệ cho. Khi đó cánh
cổng giải thoát mở rộng và chúng ta có thể vào ra dễ dàng. Đạo Sư Nanak bảo rằng
con đường đến Đấng Chí Tôn chỉ bằng một phần mười chiều rộng của một sợi tóc.
Nhiều Đạo Sư khác nói về con đường này cho rằng nó hẹp hơn cái trôn kim.
"Con đường mà chúng ta phải xuyên qua,
Hẹp hơn một sơi tóc và nhọn hơn một hơn mũi kim".
(Đạo Sư Amardas)
"Len qua trôn kim và vào bên trong,
Tôi nhìn thấy một cảnh tượng diệu kỳ"
Xa hơn nữa có ba con đường hoặc lối mòn, một ở bên phải, một ở bên trái, và một
ở giữa. Con đường phía trái là con đường của các tu sĩ già, đầy những quyền năng
kỳ diệu. Thế cho nên những ai đi trên con đường này không bao giờ đến được những
cảnh giới cao hơn Brahmand. Đây là con đường của quyền năng tiêu cực. Con đường
bên phải dẫn đến cao xa hơn. Con đường bên phải là con đường của những kẻ hung
hãn. Con đường của chúng ta, của các Đạo Sư là con đường giữa. Đó là Con Đường
Cái Quan mà chúng ta không bao giờ xa rời. Kabir nói: "Đời sống vô thường chúng
ta chớ nên hoang phí thời gian, phải cố gắng tiến bộ trên Con Đường và vượt lên
cao khi đang còn sống". Đúng là chúng ta cần phải đi qua những miền kia khi đang
còn sống. Và điều này chỉ có thể được khi chúng ta cố gắng thật nhiều.
"Khi mà Thiên Ðàng hiện tiền ngay hôm nay,
Tại sao tôi vẫn tin nơi lời hứa của các tu sĩ về tương lai ngay mai?"
(Khwaja Hafiz)
"Bạn hãy nuôi hy vọng đạt thành tựu ngay khi còn sống
Hỡi người Đạo hữu huyền môn, bởi vì khi con người còn hiểu biết,
Hắn hiểu biết trong khi còn sống
Và trong khi còn sống, đạt được giải thoát".
(Kabir Sahib)
Sau khi tâm vượt qua những cảnh giới của Mặt Trời và Mặt Trăng, nó nhìn thấy Đức
Đạo Sư bên trong và tiến lên đến Sahansdal Kanwal, (hoa sen ngàn cánh). Từ đây
bắt đầu cuộc hành trình Tâm Linh Chân Thật với Đạo Sư làm bạn dồng hành.
Đây là
một miền được chiếu sáng huy hoàng. Ở cảnh giới phía dưới, tâm trí thì bị giác
quan giật dây. Thế nhưng khi đã đến miền này thì tình thế đảo ngược, tức là giác
quan do tâm trí kiểm soát và tâm trí do tâm điều động. Và người đệ tử thì phải
như vậy.
"Trong hoa sen thứ bảy, Kal (3) có chỗ ngồi,
Ở đó bạn gặp God Niranjan (4) ".
(3) Vị Chúa Tể điều hành luật nghiệp quả.
(4) Vị Chúa Tể miền tâm linh thứ nhất.
Những việc thuộc các bình diện của cái xác và cái trí được sắp xếp ở đây. Và
những cánh hoa được các tu sĩ huyền môn đề cập đến như là nghìn mắt và tai của
Đấng Chí Tôn.
"Bạn có nghìn mắt và nghìn khuôn mặt;
Thế nhưng bạn vẫn là một".
(Đạo Sư Nanak)
"Khi tâm bừng sáng bên trong
Nó đưa đến giáp mặt Đức God Niranjan".
(Đạo Sư Ramdas)
|
|