NHÌN THẤY ĐỨC CHÍ TÔN NGAY TRONG TẤM HÌNH HÀI NÀY
(Phần 5)
Để đến được Sach Khand, không có hạn định thời gian. Tất cả tùy thuộc vào
Tình Yêu của bạn đối với Đạo Sư và đối với Thượng Ðế.
Sự tiến bộ nội tâm của bạn thuộc vào Tình Yêu của bạn. Tôi biết có nhiều người
khác đã đi thẳng về nguồn sau khi được truyền Tâm Ấn, trong khi có nhiều người
khác vẫn loay hoay không thấy được ánh sáng nội tâm ngay cả hai năm sau. Điều ấy
cho thấy rằng người tâm trí trong sáng hơn, vào nội giới dễ hơn. Nơi đâu tâm trí
cứ điên rồ, tiến bộ tất phải chậm. Có hai người phụ nữ đến Amritsar nhập đại
định ngay lúc được truyền Tâm Ấn lần chót. Trạng thái đại định đó kéo dài một
khoảng thời gian. Vậy, các bạn thấy rằng chẳng có một lịch trình nhất định chung
cho mọi người. Khi tri kiến và tâm trí đã trong sạch thì kết quả xảy ra hầu như
tức khắc. Thế nhưng đối với những tâm trí bất tịnh, phải cần một thời gian để
kéo lên tấm màn che của tâm trí.
"Hỡi Dadu, tấm gương của ai trong
Tức thấy ánh phản quang
Nhưng nếu gương nhơ bợn
Làm sao thấy bóng hình."
(Dadu Dayal)
Nhiệm vụ của Đạo Sư là dẫn linh hồn của người đệ tử đi qua những cảnh giới
khác nhau và đến tận dưới chân của Ðức Sat Purush - Đấng ngự trị cảnh giới thứ
năm
- Từ đây sự tiến bộ của linh hồn sẽ được tăng tiến do lực hộ trì của Purush. Sau
khi đã đi qua hai cảnh giới cao hơn kế tiếp, là Alakh và Agam - cảnh giới thứ
sáu và thứ bảy - linh hồn tiến đến bậc cao tột, Anani, Vô Danh hoặc Soami - Đấng
Chúa Tể cảnh giới thứ tám - Ánh sáng của một tỉ mặt trời và một tỉ mặt trăng vẫn
không thể sánh kịp ánh sáng của chỉ một sợi tóc của Đấng Chúa Tể của cảnh giới
thứ sáu. Đến cảnh giới thứ tám thì ánh sáng của một trăm tỉ mặt trời và một trăm
tỉ mặt trăng cũng chẳng sánh gì được với chỉ một sợi tóc của Đức Agam Purush -
vị chúa tể của cảnh giới thứ tám. Về cảnh giới cao nhất, nơi ngự trị của Đấng
Thượng Đế Tối Cao, các bậc Thánh Nhân cẩn kính chẳng thốt nên lời. Nơi đó vẫn vô
thủy vô chung. Nơi đó tuyệt vời mênh mông, chẳng có lời nào diễn tả được.
"Ở phía trên đó đức Alakh Purush
Đặt triều đình của mình
Và chân thân của Ngài
Linh hồn mãi chiêm ngắm."
(Đạo Sư Ji)
"Agam, một lãnh địa diệu kỳ
Giăng trãi dài trên đó,
Hiếm hoi hồn tu sĩ
Mon men đến chốn này."
(Đạo Sư Ji)
"Nó phải vượt lên trên Alakh,
Và tìm thấy Alakh Agam
Nó phải tìm địa hạt của chư Thánh
Nơi kẻ nô lệ Nanak tìm thấy quê Nhà
Nơi thanh bình nghỉ ngơi vĩnh viễn."
(Đạo Sư Nanak)
"Đến đó thấy tháp cao vĩnh cửu;
Cung điện đấng Radha Swami tuyệt vời
Tâm cực kỳ hoan hỉ
Hội nhập vào Chúa Tể Vô Danh
(Đạo Sư Ji)
Như vậy, tất cả những cảnh giới tâm linh nội giới kia là gia sản của bạn. Nếu mà
bạn không đào xới cái mỏ vàng đó, ấy là lỗi bạn thôi! Thế là bạn cũng giống như
người nọ vốn có kho báu vật ngay trong nhà, vậy mà lại chạy ra ngoài ăn xin nơi
người khác. Y không sử dụng tài sản của mình và vì thế mà đau khổ. Bí mật của
kho báu vật này là do các Đạo Sư nắm giữ. Và chúng ta chỉ có thể biết khi được
chư vị truyền cho. Một vị thầy trong khoa học tâm linh cũng cần thiết như vị
thầy truyền thụ nghệ thuật và khoa học vậy.
Nhiệm vụ của vị Đạo Sư là chỉ cho người đệ tử con đường vào nội tâm. Dù vậy,
phải nhận rằng những bậc Đạo Sư thực sự đến được những cảnh giới tâm linh cao
rất hiếm có.
Con số những tu sĩ Ấn Độ ước định khoảng năm triệu. Thế nhưng các bạn chỉ tìm
thấy một số rất ít đạt đến cảnh giới thứ ba. Số những người đến xa hơn thì lưa
thưa rải rác. Còn những người đến được cảnh giới thứ năm thì cực hiếm có.
Một lần nọ khi tôi cưỡi ngựa qua vùng đồi Murree, tôi cảm nhận một nguồn hạnh
phúc mênh mông. Tôi chẳng nghĩ được là do nguyên nhân nào. Đôi khi người ta cảm
nhận được tâm trạng hạnh phúc đó khi người ta nghĩ đến con cái mình hoặc là nghĩ
đến địa vị xã hội của mình. Nhưng trường hợp này thì không phải. Sau đó tôi lại
nghĩ ắt là do hương hoa từ cây cỏ lan tỏa ra vì lúc bấy giờ là đang giữa tháng
tư và hoa đang nở rộ. Rồi sau đó tôi lại nghĩ: "Mình chưa từng chứng nghiệm được
một trạng thái tuyệt vời hạnh phúc như thế này đã mười tám năm nay. Vậy, tại sao
mình lại hân hoan lạ thường như thế này?"
Khi tôi tiếp tục cưỡi ngựa tiến tới nữa thì niềm vui lại càng tăng. Và kìa! Tôi
nhìn thấy một tu sĩ khổ hạnh đang nhập đại định ngồi bên vệ đường. Khi đó tôi
biết ra là niềm hân hoan mà tôi vừa chứng nghiệm được là do từ Người toát ra. Vì
vậy tôi dừng ngựa bước xuống tỏ lòng tôn kính. Thấy tôi, vị tu sĩ thốt: "Bạn ơi,
một người có cái mũi thính như bạn vậy thì thực rất hiếm!" Ắt là có rất nhiều
người đi đường đã đi qua mà chẳng hề để ý đến vị tu sĩ này.
Ngài Kabir thường nói rằng Ngài đã mô tả cho chúng ta một cách tỉ mỉ những cảnh
giới ở cao bên trong. Cả cái kho báu vật đó ở ngay bên trong cơ thể con người và
được gìn giữ ở đó cho chúng ta. Thế nhưng quyền lực cản trở, Kal, cùng với người
phối ngẫu của mình, Maya, đã giăng một mảng lưới khổng lồ và chằn chịt để cầm cố
chúng ta ở đây. Ông ta chẳng muốn có một linh hồn nào thoát khỏi lãnh địa của
mình. Ông ta sử dụng nghiêm hình của mình hai lần - một lần trong 70 kỷ nguyên
và lần kia trong 64 kỷ nguyên - cốt để bắt được những linh hồn kia. Ông ta thực
sự chiến đấu để giành lại từng linh hồn đang cố vươn lên để chực thoát khỏi lãnh
địa của ông. Dù sao thì ông ta vẫn không thể tạo tác ra một linh hồn mới.
Những miền phía dưới Sach Khand bị sụp đổ trong cuộc tận thế. Nhưng Sach Khand
thì trường tồn và vĩnh cửu. Kal đã khéo léo sắp xếp để có phản ảnh của sáu trung
tâm ở Brahmana trong trung tâm ở Anda và phản ảnh của sáu trung tâm ở Anda trong
Pinda, cốt để đánh lừa linh hồn và cản trở nó lên Sach Khand. Tất cả các tu sĩ
du già thực hành phép kiểm soát hơi thở đều tiến lên không quá Anda. Một số ít
bậc Thánh du già tiến đến đỉnh của Brahmanda, cảnh giới thứ hai bên trên vũ trụ
vật chất. Những linh hồn cùng đi với Đạo Sư đến tới Sach Khand, cảnh giới thứ
năm.
Pinda hoặc các trung tâm của cái xác nằm phía dưới con mắt thứ ba của cơ thể con
người. Đa số các tôn giáo trên thế giới vẫn đắm chìm trong các trung tâm này.
Đúng lý ra linh hồn phải tiến lên cao hơn.
Có bốn loại tốc độ trên con đường hướng thượng của linh hồn.
Trước tiên chúng ta phải rút linh hồn ra khỏi chín cổng của cái xác bằng pháp
Simran, tức là phép trì niệm Năm Hồng Danh (Danh Hiệu Thiêng Liêng) và đưa nó -
về trung tâm ở trên giữa hai mắt. Diễn trình này thường kéo dài và thường gọi là
diễn trình "Chết Trong Khi Đang Sống". Tốc độ tiến bộ của linh hồn trong cái xác
này rất chậm chạp. Vì đó đoạn đường này được gọi là đường đi của kiến. Nó mãi
leo lên, tụt xuống trong cố gắng lên được một chút.
Ở phía trên trung tâm giữa mắt ở Anda thì tốc độ ít chậm hơn và được gọi là đoạn
đường của nhện. Nó từ trên trần buông mình xuống bằng sợi chỉ của tổ nhện và sau
đó lại tiến lên chầm chậm sau khi bắt mồi. Cũng tương tư như vậy, linh hồn tiến
lên và tụt xuống theo dòng thanh âm (âm lưu) và ánh sáng bên trong.
Phía trên nữa, ở Brahmand, tốc độ đã nhanh và được gọi là đoạn đường của cá. Cá
không thể tránh xa khỏi nước và tiến lên ngược dòng nước. Cá thích nước và người
đã thấy chúng lôi ngược dòng nước hàng nhiều dặm. Tương tự như vậy linh hồn
không thể tách rời Diệu Âm ở Par Brahm và có thể tiến thoái dễ dàng cùng dòng
Diệu Âm.
Trên đó là Sach Khand, ở miền này tốc độ nhanh nhất và linh hồn theo hướng của
chim. Nó bay từ những cánh đồng và phút chốc đã đến đỉnh núi và sau đó bay xuống
cánh đồng cũng nhanh như thế. Đây là con đường của những bậc Ðạo Sư. Chư Vị tập
trung linh hồn mình vào Con Mắt Thứ Ba, phút chốc đưa nó vào Sach Khand và rồi
đưa nó trở về thể xác tùy ý.
Điều đặc biệt ở các bậc Đạo Sư là tính khiêm cung tuyệt vời của chư vị. Ngay cả
khi lên đến tột đỉnh, chư vị không bao giờ quên ơn nghĩa và bổn phận của mình.
Sau cùng Kabir nói:
" Tôi thường trú tại tầng cuối"
"Người Yêu Thương đã hòa nhập vào Người Yêu Quý.
Và trở thành là Một.
Người ấy đã đến Sach Khand."
(Khwaja Hafiz)
"Người Yêu Quý đã cột một vòng quanh cổ tôi,
Và kéo tôi đến nơi Người muốn."
(Khwaja Hafiz)
"Chúng ta vốn thuộc về Sach Khand.
Và đó là gia bảo của chúng ta,
Con sông đó là cội nguồn của chúng ta,
Và chúng ta hòa nhập vào đó."
(Shamas -i- Tabriz)
"Tôi mang ơn vô hạn
Nên đã chiêm ngắm Ngài
Và đến được vương triều của Ngài."
(Shamas -i- Tabriz)
Những tầng bậc khác nhau kia đã được Kabir mô tả với đầy đủ chi tiết, dù rằng
những miền đó cũng đã được nhiều Đạo Sư khác nói đến, chẳng hạn như Đạo Sư
Nanak, Đạo Sư Ji, Dadu Dayal và nhiều vị khác nữa. Điểm đặc biệt đáng trân trọng
trong cách mô tả của Kabir Sahib là ông đã nói đến những miền đó trong mối quan
hệ của chúng với nhau và nói nhiều chi tiết hơn là đa phần các Đạo Sư khác.
|
|