NHÌN THẤY ĐỨC CHÍ TÔN NGAY TRONG TẤM HÌNH HÀI NÀY
(Phần 4)
Đến đây, lần đầu tiên linh hồn thật sự nhận ra rằng nó là điểm linh quang của
Thượng Đế, một giọt nước trong biển cả thánh linh. Nó cũng biết ra Đức Thượng Đế
của nó ngự nơi nào và nguyện vọng cao nhất của nó bây giờ là được diện kiến
Ngài. Trong thực tế, toàn bộ thế giới này đều mù lòa. Mọi người đều có nghe bậc
Thánh Nhân hoặc những nhà hiền triết nói về Thượng Đế hoặc là nghe những bậc
cha, anh nói, hoặc là đọc được ở trong sách vở. Thế nhưng đại đa số đều chẳng có
một hiểu biết sơ bộ nào về Đức Chí Tôn bởi vì chưa bao giờ họ đến được những
miền (cảnh giới) cao trong tâm và họ cũng chưa bao giờ được diện kiến Ngài.
"Mọi người đều niệm danh hiệu của Thượng Đế.
Nhưng chỉ niệm thôi thì đâu có nhận được Ngài.
Khi nhờ ân huệ của Đạo Sư mà Đức Thượng Đế được khắc ghi vào tim,
Chỉ lúc bấy giờ mới có được kết quả".
(Đạo Sư Amardas)
"Không trông thấy và cũng không biên biệt
Làm sao chỉ có niệm thôi mà được?
Nếu chỉ nói chuyện tiền bạc mà người ta giàu được,
Thế thì chẳng có ai phải nghèo".
(Kabir Sahib)
"Con cứ niệm một danh hiệu
Hãy đi tìm thực thể mang danh hiệu đó.
Làm sao một danh hiệu không có thực thể
Lại có được lợi ích gì?"
(Maulana Rum)
Daswan Dwar có hình dạng của một hoa sen tám cánh. Ở bên phải thì có Achint dip
(đảo vương quốc không thể nghĩ tưởng) và hoa sen ở đó có mười hai cánh. Ở bên
trái có Schaj dip (Miền phúc lạc) với một hoa sen mười cánh.
Tiếng đàn Kingri và Sarangi dìu dặt miền Daswan Dwar. Lần nọ Đạo Sư Nanak gặp
mấy tu sĩ đang chơi đàn Kingri và nói với họ:
"Đây không phải là thứ đàn Kingri làm cho sự chiêm ngưỡng của các bạn trở
thành sâu lắng hơn. Hỡi các tu sĩ, các bạn hãy chơi thứ đàn Kingri kia - một
phần của Diệu Âm - thứ nhạc không phải đánh, thứ âm nhạc nối liền các bạn với
chính Đức Thượng Đế".
"Trong tim mọi người ngân nga tiếng đàn luýt,
Điệu nhạc của nó kích động ngày đêm,
Chẳng có mấy ai biết vui với Tiếng Nhạc
Điều tiết tâm trí và nhờ ơn Đạo Sư mà được khai ngộ".
(Đạo Sư Nanak)
"Tiếng đàn Kingri từ trời dội xuống,
Không phải là âm thanh phát ra từ bất kỳ nhạc khí thế tục
nào".
(Khwaja Hafiz)
"Hoa sen thứ chín ở tại Daswan Dwar
Par Brahm ở khỏi đó nữa".
(Swami Ji)
Ở miền Daswan Dwar ánh sáng riêng của linh hồn bằng mười hai lần ánh sáng mặt
trời. Dù vậy, nó không thể chọc thủng cảnh giới tăm tối của Maha Sunn - Thái
Không - ở kề bên. Muốn đi ngang qua cảnh giới đó, linh hồn phải nhờ đến ánh sáng
của Đạo Sư. Đấng Chúa Tể của Daswan Dwar và Rarankar.
Cảnh giới Thái Không rất tối tăm và dạng cao hơn của quyền lực ngăn trở đặt nơi
đây những vật cản đầy vẻ đe dọa. Ánh sáng riêng của linh hồn dù ngang với mười
mặt trời cũng vô dụng.
Những linh hồn đã đến đây nhưng chẳng may không có Đạo Sư, vẫn phải ở lại
lãnh địa này, không thể sang bên kia được.
Họ không bị trục trặc gì và di chuyển đây đó bằng ánh sáng riêng của mình. Họ
thấy ngay cảnh chung quanh. Có điều là họ không thể sang được bên kia.
Ngay cả đệ tử của một bậc Chân Sư cũng không thể qua bên kia một mình. Chỉ có
Đạo Sư của y mới có thể dẫn qua được.
"Như một con cá bị kéo đi bằng lưỡi câu.
Bằng cách đó linh hồn được dưa qua miền Thái Không
Nhờ sự chăm sóc của Chân Sư".
(Tulsi Sahib)
"Chỉ bằng cách hòa nhập chính linh hồn mình,
Vị Chân Sư kéo linh hồn đệ tử
Qua khỏi miền luân hồi".
(Đạo Sư Nanak)
"Khi linh hồn con đến miền Thái Không.
Chân Sư đã ở đó để chờ đón con.
Và đưa con sang bên kia".
(Đạo Sư Ji)
Qua khỏi đó có năm miền rất rộng sâu đậm tính tâm linh. Mỗi miền như vậy có một
Chúa tể riêng. Ngoài ra, còn có bốn miền vốn được các Đạo Sư giữ bí mật. Những
cư dân các miền này được gọi là Bandivan, tức là tù nhân. Họ chẳng có khó khăn
gì. Chỉ có điều là họ không được qua bên kia. Và họ yêu cầu những linh hồn có
Đạo Sư dẫn dắt hãy vì họ mà nói hộ với các vị Đạo Sư. Chỉ những Đạo Sư này mới
có khả năng dẫn họ đi khi chư vị muốn.
Miền tâm linh thứ tư tiếp theo là Bhanwar Gupha hoặc miền Sohang Sohand nguyên
nghĩa là "Tôi là thế", tức "Tôi là một giọt. Ngài là biển cả". Miền này là cổng
vào Sach Khand. Người Hồi Giáo gọi miền này là Anahu, có cùng một nghĩa "Tôi là
thế". Thế nhưng người Hồi Giáo dùng từ Á Rập còn chữ của chúng ta là chữ Phạn.
"Linh hồn lên tột đỉnh từ cổng phía tây
Và đi vào xuyên qua Thái Không
Bằng cách mở tung cánh cổng của Bhanwar Gupha
Nó nghe tiếng sáo phát ra từ Sohang."
(Đạo Sư Ji)
Ở miền này có 88.000 vũ trụ, cư dân ở đó đều là những người sùng đạo. Chỉ những
ai là đệ tử của một Đạo Sư thì mới đến được đây. Và vị Đạo Sư nói đây cũng phải
là người đã đến trình độ cao này. Cách tổ chức, ngoại cảnh và vẻ mỹ lệ của những
miền này thì trần gian không thể sánh được. Các Đạo Sư cố gắng cho chúng ta một
khái niệm về những thực tại này bằng cách so sánh chúng với những hạt ngọc quý
báu nhất mà chúng ta có ở cõi trần này, chẳng hạn như kim cương, ngọc trai, hồng
ngọc. Những loại ngọc đó được xem như là những báu vật quý nhất thế gian và vì
thế được dùng để diễn tả phần nào giá trị và vẻ đẹp của những kho báu nội giới.
Ở miền này người ta nghe có tiếng sáo. Chỗ này cũng vậy, phải nhận rằng ở cõi
trần chẳng có gì sánh được với âm thanh mỹ lệ này. Mulvi Rum nói rằng ống sáo đó
than thở vì xa cách quê hương mình trong rừng sâu và xa cách với bụi trúc được
lấy để làm sáo. Linh hồn cũng giống như ống sáo, không ngừng thở than kể từ ngày
nó bị đọa trần, xa cách quê hương bản quán.
"Từ chiếc ống sáo phát ra một giai điệu
Hỉếm hoi chỉ một ít tu sĩ huyền môn biết nghe,
Và thế là với những mũi nhọn Tình Yêu,,
Tâm tôi đã đến được với Ngài."
(Đạo Sư Ji)
"Xin nghe câu chuyện buồn
Ống sáo kia kể lể.
Điệu than thở trào dâng
Những niềm đau ly cách
Như thể đang khóc than
Người ta cắt tôi từ bụi trúc rừng
Kể từ ấy thế là tôi cách biệt
Số phận tôi là khóc than cho kẻ nữ người nam.
(Manlana Rum)
"Bí mật của Tình Yêu Thiêng Liêng
Những mạch máu của tim tôi bày tỏ
Và tiếng nhạc phát ra như thế
Là tiếng của một ống sáo khi nó nhớ nhung."
(Muinuđin Chishti)
Băng qua Bhawar Gupha, linh hồn đến Sat Lok hoặc Sach Khand mà người Hồi Giáo
gọi là Hag, tức là Chân Lý. Những miền này không thể mô tả chính xác được bởi vì
chúng không giống với bất kỳ cái gì ở những nơi khác. Các Đạo Sư bắt buộc phải
dùng những vật thế tục để gợi ý cho chúng ta có một khái niệm về chúng. Trong
thực tế thì Sach Khand là một miền của thanh bình của phúc lạc, của Tình Yêu ở
trình độ cao nhất. Đến đó linh hồn có ánh sáng ngang hàng với mười sáu mặt trời.
"Qua khỏi quãng trường
Linh hồn hòa nhập vào Satlok,
Nơi Đức Chí Tôn chơi đàn Vina.
Mỗi sợi tóc của Ngài đều phát sáng
Ánh sáng rực rỡ của hành triệu mặt trời
Và của vô số mặt trăng."
(Đạo Sư Ji)
"Ở Bhanwa - Gupha hoa sen thứ 11 chứng kiến
Hoa sen thứ 12 sáng lấp lánh ở Sach Khand."
(Đạo Sư Ji)
Linh hồn là một điểm linh quang của Sat Nam, vị chúa tể của miền này và tất cả
các tạo vật ở bên dưới. Linh hồn vẫn không phải là một vật bé bỏng. Tình trạng
suy thoái hiện tại của nó ở thế gian này là do nó kết hợp với tâm trí và cũng do
những việc tốt hoặc xấu mà nó phải làm vì sự thôi thúc của tâm trí và giác quan.
"Đầu con nặng nề những nghiệp quả,
Và chung quanh con đang chờ đợi những sứ giả của Tử Thần
Hợp đàn với bọn chúng, con mất hết cả danh dự,
Dù rằng con vẫn thuộc dòng họ của Diệu Âm.
Con đau khổ vì tủi nhục và đánh mất đẳng cấp
Vậy mà tâm trí con vẫn không thấy xấu hổ
Khi con quan tâm đến cái gì, đó là đẳng cấp của tâm trí
Con hoàn toàn quên mất gia sản của mình
Tổ tiên của con vốn cao quý nhất
Không có Đạo Sư thì chẳng một ai đến được"
(Đạo Sư Ji)
"Hỡi Hafiz, Sach Khand là ngôi nhà của tổ tiên ngươi"
(Khwaja Hafiz)
Tiếng đàn Vina ngân nga ở dây. Đạo Sư Nanak cùng nhiều Đạo Sư khác cũng nói về
thanh âm ở đây như là tiếng đàn Vina. Khi linh hồn đến đây, nó chẳng phải chết
và chẳng phải tái sinh nữa. Miền này thật khác biệt với những miền của lạc thú
và đau khổ.
"Đàn Vina ta gãy
Giai điệu này rất tuyệt
Rama ta ngợi ca,
Lòng trong không vướng bận".
(Namdev)
"Ngày đêm anh cúc cung dưới chân Đức Đạo Sư
Hỡi Nanak, anh ấy nghe tiếng đàn Vina".
(Đạo Sư Nanak)
"Ở miền thứ tư ngự Đức Chí Tôn,
Trong phúc lạc ấy Đức Đạo Sư vẫn ở.
Quê nhà đó đức Chân Sư chỉ cho tôi;
Tiếng đàn Vina ở đó thật ngọt ngào đến kỳ diệu".
(Đạo Sư Ji)
Những bậc Đạo Sư giáng phàm không hề lập ra một tôn giáo mới, cũng không can
thiệp vào những tôn giáo hiện có. Chư vị luôn khuyên chúng ta dành thì giờ để
Quán Âm và bằng cách đó đến được miền Sach Khand. Trừ khi đến được Sach Khand,
linh hồn không bao giờ đạt giải thoát đầy đủ và rốt ráo.
Các Đạo Sư thương yêu tất cả mọi người thuộc mọi tôn giáo, ở mọi quốc gia. Người
thuộc mọi giai cấp tìm đến với chư vị và chư vị yêu thương tất cả, bởi vì chư vị
biết rằng tất cả đều có một linh hồn ở bên trong. Mọi hạng người - tốt hay xấu,
thiện hay ác - đến với các Đạo Sư, được chư vị yêu thương và biến cải cho họ
được giống như mình. Chẳng hạn như Valkimi vốn là một tên cướp khét tiếng nhưng
rồi đã trở thành một bậc Thánh ngay trong khi còn sống. Chính người đã viết
thiên anh hùng ca Ramayana 10.000 năm trước khi nhân vật chính của trường ca này
- Ram Chandra ra đời. Tên quỉ quái Koda và tên đồ tể Sadna đều trở thành thánh
thiện vì đã đến với một vị Thánh.
"Có đẳng cấp hay không đẳng cấp
Những ai trì Quán Diệu Âm
Được tinh túy của mọi vật
Ấy là giải thoát đón chào;
Tôi cũng thế, trong từng phút giây
Và trong từng hơi thở
Không rời danh hiệu Hari
Và bây giờ tôi cũng yêu như thế
Lành thay lành thay!".
(Đạo Sư Ramdas)
"Những ai thấm nhuần tâm thờ phụng Đấng Chí Tôn
Chỉ những người ấy được cái tuyệt hảo.
Do cống hiến cho Diệu Âm
Mà đẳng cấp cao của họ được xác lập
Không có Diệu Âm thì chỉ có đẳng cấp thấp,
Và chỉ là sâu bọ ở chốn bùn nhơ."
(Đạo Sư Amrdas)
"Đức Thượng Đế cứu chuộc kẻ có tội,
Và biến họ thành trong trắng
Để rồi tất cả mọi người quy phục họ
Không ai còn nghĩ chi về đẳng cấp của họ,
Tất cả đều đi tìm cát bụi dưới đôi chân họ."
(Đạo Sư Arjan)
Ánh sáng của trăm ngàn mặt trời và trăm ngàn mặt trăng cũng không bằng ánh sáng
phát ra từ sợi tóc (mặc dù trong thực tế thì không có tóc) trên cơ thể của Đấng
Tối Cao, Đấng Thượng Đế chân thật ngự trên Sat Lok và tất cả các vũ trụ phía
dưới trong đó có vũ trụ vật chất chúng ta đang sống.
"Nào, thiên nga, hãy đến Sat Lok,
Đến Sat Lok, đó là quê nhà của tôi
Từ thế giới vật chất này hãy tiến lên.
Ôi! Làm sao tôi có thể tả cho được
Vẻ đáng yêu của lãnh đạo địa này
Nơi hàng triệu triệu mặt trời lấp lánh
Đang ngự trị trong vinh quang".
(Dharamdas)
"Ánh sáng hàng triệu mặt trời phát ra,
Hỡi một sợi tóc tỏa ra hào quang chừng ấy.
Lời nào ta có thể tả được
Ánh sánh luôn tuôn tràn
Từ Ðức Chúa Tể của thế gian."
(Dadu Dayal)
"Thành phố đó có tên là "Vô Ưu"
Không đau đớn cũng không muộn phiền,
Không khổ đau vì thuế má
Không sợ hãi, sai lầm hay suy sụp
Quê nhà tôi mới kỳ diệu làm sao
Nơi thanh bình vĩnh cửu."
(Ravidas)