HỠI ĐẠO HỮU, HÃY TRỞ VỀ NHÀ
(Phần 2)


Hỡi các đạo hữu, hãy tìm lấy một vị Thánh
Và từ Ngài học được Diệu Âm.
Và trân trọng.
Đối với mọi chúng sinh Diệu Âm đều phù trợ
Cả hiện nay và mai sau.

(Đạo sư Arjan)

Hãy từ bỏ cái thế giới vui liền khổ này
Hãy vươn lên trời cao và tìm thấy Diệu Âm
Cuộc đời này phù phiếm và ngắn ngủi
Sang giàu và những thân tình gắn bó ở đây
Chẳng ích gì khi tử thần kề cận.

(Đạo sư Ji)

Kẻ nào chẳng biết đến và quên đi ý nghĩa Diệu Âm
Sẽ đau khổ tang tóc và hối hận.

(Đạo sư Nanak)

Một linh hồn nghèo nàn và mù quáng thì vô vàn bất hạnh
Nó chẳng biết gõ cửa đức Chân Sư.
Cái đời người này, trải qua bao công phu mới có
Nó lại vất bỏ đi mà chẳng hề nghĩ ngợi.

(Đạo sư Ramdas)

Hãy xướng lên những lời tán tụng đấng Chân Sư, hỡi Paltu!
Chỉ những lời này mới ở cùng người mãi.
Nước nguồn (hơi thở của đời sống) tuôn chảy.
Nhanh tên đi, hãy rửa sạch tay mình.

(Paltu Salrib)


Toàn bộ cuộc đời này được đem ra nhập cuộc với cái gánh nặng vốn dĩ không phải là của nó. Xuyên suốt qua cuộc đời, người ta rảo bước với những chiếc bị nặng trên lưng - giống như thể những con bò, con lừa.

Khi Tử Thần đến, người ta xuôi tay quy phục một cách thảm hại. Trắng tay, người ta rời cảnh giới này, chẳng thấy có gì là của mình.

Chẳng phải là chúng ta phí cuộc đời quý giá này chỉ để chuẩn bị cho cuộc đời khác. Nhưng chúng ta phải làm cái gì đưa đến kết quả sau cùng là giải thoát chúng ta ra khỏi cái "nhà lao" này. Chúng ta chỉ có thể mang báu vật Diệu Âm sang bên kia thế giới và chính vì thế mà chúng ta phải tận tâm thu thập thứ báu vật ấy. Chúng ta phải trân trọng từng giây phút và từng lúc phải kiểm điểm mọi hành động của mình, để xem coi chúng ta có làm điều gì có ý nghĩa lợi ích cho chúng ta ở thế giới này và thế giới bên kia không. Sự giải thoát chỉ có thể đạt được khi chúng ta quay mình hướng cái nhìn vào bên trong và vươn lên Vương Quốc Thiêng Liêng bằng phương pháp quán Diệu Âm.

Tuy vậy, những lời lẽ này không thực sự là Diệu Âm. Diệu Âm vốn không thể giới hạn trong bất kỳ ngôn ngữ nào, cho dù đó là tiếng Ả Rập, tiếng Thổ Nhĩ Kỳ, tiếng Phạn, tiếng Anh hay tiếng Ba Tư. Nó siêu việt trên mọi ngôn ngữ và không thể tìm thấy trong sách vở. Đó là cái chỉ có thể thành tựu được trong tinh thần. Nếu quả Diệu Âm chỉ là văn từ thì chúng ta có thể tìm thấy trong các kinh sách. Diệu âm là thứ lời vô ngôn. Lang thang trong thế giới của vật chất thô sơ, chúng ta đánh mất mối liên hệ với cảnh giới huy hoàng nơi Diệu Âm thường trụ. Bao nhiêu là bức màn dày đặc che lấp. Chỉ các bậc Đạo Sư mới có chiếc khóa thần để mở cửa vào cảnh giới của Diệu Âm. Cảnh giới ấy ở ngay trong thân thể chúng ta.

Với bụi bặm phủ đầy từ bao lũy kiếp, tinh thần đã bị han rỉ.
Sống bên cạnh Thánh Nhân, nó trở lại tinh nguyên

(Đạo Sư Ramdas)

Trong hang động (thể xác) tiềm ẩn một kho tàng vô tận.
Gió là nơi Ngài ngự trị
Ta không trông thấy Ngài được.
Ngài là vô biên.

(Đạo sư Amardas)

Đấng không trông thấy được vốn ở bên trong
Không thấy được vì bị ngăn cách do bức tường ích kỷ

(Đạo sư Arjan)


Sự hưng thịnh của Diệu Âm thì bất vong, bất diệt. Sự gắng sức kiên trì và không gián đoạn thì không thể thiếu được nếu chúng ta muốn vươn lên đến tầng trời nơi Diệu Âm vĩnh viễn vang vọng. Cũng thế, chúng ta cần phải làm việc kiên trì và không gián đoạn nếu chúng ta muốn đánh thức khả năng tri kiến đang mê ngủ bên trong chúng ta. Trường đại học của tinh thần cũng có những vị thầy riêng mà chúng ta gọi là các Đạo Sư và cũng đòi hỏi cùng một thứ chuyên cần để đạt những học vị ở các đại học tổng hợp.

Dù vậy, thông thường chúng ta không làm thế. Chúng ta khát khao những lạc thú của thân xác: đam mê, sân hận, biển lận, bám giữ. Và thế là cái "ngã" giam cầm tinh thần trong sóng nước trường lưu. Không lìa bỏ thứ cặn bã vật chất đó, tinh thần không thể thanh tẩy được những thứ bất tịnh và không có khả năng thâm nhập vào những cảnh giới nội tâm. Mọi hoạt động trần gian đều thô thiển và dời đổi. Chẳng hạn, hãy nhìn các vua chúa. Hôm nay họ cầm quyền trên những vương quốc mênh mông. Vậy mà ngày mai chiến tranh bùng nổ và họ mất đi tất cả. Hãy nghĩ đến một nhà kinh doanh giàu có đầy quyền lực. Ông ta có bao nhiêu là nhà máy. Một trận hỏa hoạn bốc lên rồi tất cả biến thành tro bụi. Hãy xem trường hợp chủ một gia đình đông con. Bệnh dịch tràn lan cướp đi hết những đứa con của ông và ông sống sót hoàn toàn cô độc. Những diễm phúc trần gian khác cũng đều hèn mọn và nhất thời. Một sự sụp đổ bất thần xảy ra và giống như bèo bọt, chúng vỡ tung và không còn nữa.

Những ai từ bỏ Đấng Tối Cao cao quý
Đem tâm ham muốn vật kia, vật khác
Thay vì đem tâm hướng về Ngài
Thì có khác chi những con đỉa hút máu người bệnh phong.

(Surdas)

Người ta ném đi viên hồng ngọc,
Và đuổi theo một vỏ sò rỗng ruột
Nó đã ruồng bỏ Chân Lý
Và đắm say cái lừa phỉnh.

(Đạo Sư Arjan)

Cuộc đời của bạn là gì?
Chẳng qua như một thoáng hơi nước,
Xuất hiện trong giây phút,
Để rồi tan biến đi.

(James 4:14)

Dù đời chẳng mấy dài lâu
Kẻ khờ vẫn liều mình nhúng tay vào tội ác.

(Dadu Dayal)


Bước đầu tiên đưa chúng ta tiến về Quê Nhà là buông bỏ tham muốn trần gian. Những thú vui thân xác phù du phải từ từ lánh xa. Bởi vì bao lâu còn vướng víu vào đó thì tinh thần không thể tập trung vào Diệu Âm. Khi bạn kiên trì chối từ những phúc lợi vật chất, lòng quyến luyến thế gian của bạn sẽ cứ mòn mỏi dần.

Từ bỏ những lạc thú giác quan, tâm trí tự nhiên quay về tâm linh bởi vì bản chất của tâm trí lúc nào cũng năng động. Sau khi được Đạo Sư truyền Tâm Ấn, bổn phận của người đệ tử là phải biết rõ những thú vui nào là kiêng kỵ và những thú vui nào không cần phải vội kềm chế. Trưởng dưỡng tình yêu thương đối với Ðức Đạo Sư và tuân theo lời Người thuyết giảng là bổn phận của bạn. Khi bạn vươn lên khỏi những cám dỗ thế tục và quy phục dưới chân Thầy, bạn sẽ thoát khỏi sự lôi cuốn của tội lỗi và những nhược điểm tác hại.

Sự phát triển tâm linh có thể thành tựu bằng hai cách. Cách thứ nhất: chuyên cần thiền định. Cách thứ hai: quy phục Ðức Đạo Sư một cách trọn vẹn và vô điều kiện. Cách thứ nhất là cách dễ theo hơn. Đúng là chẳng mấy khó khăn khi chúng ta thức khuya, tiết giảm ăn uống và không ngừng hành trì vì giải thoát. Cách thứ hai, hiệu quả hơn nhiều nhưng khó thực hành. Nếu người đệ tử hoàn toàn quy phục dưới chân Thầy, thế là người ấy đã hoàn thành khóa thiền định. Điều đó có nghĩa là người ấy đã từ bỏ tư ngã, giống như Đạo Sư Angad người đã hợp nhất hoàn toàn với Ðức Đạo Sư và quên đi hết cái tư ngã của mình. Lời của đức Đạo Sư trở thành phép tắc của người đệ tử, cũng có tính chất thiêng liêng không kém Kinh Cô-ran hay kinh Vệ Đà. Cái kiểu hội nhập hoàn toàn vào nhân cách Ðức Đạo Sư như vậy cuốn hút tinh thần của người đệ tử tức khắc và nó lắng vào nội tâm, chẳng gặp phải một sự ngăn trở hay sức trì kéo nào.

Trong thực tế tâm trí là một trở ngại lớn cho đường tu này. Nó không khứng chịu cho bạn triệt tiêu tư ngã. Có biết bao đệ tử được bậc Chân Sư truyền Tâm Ấn cho nhưng rồi lại phải thất vọng vì sau vài mươi ngày hành trì mà chẳng hề thấy le lói một ánh sáng nội tâm nào. Lý do là vì họ không khi nào hội nhập vào Ðức Đạo Sư. Khi thiền định mà để cho tâm trí phiêu du nơi những sông hồ hay rừng núi thì ấy là chưa thực hành đoạn lìa bản ngã. Bao lâu mà tư tưởng chưa ngừng bặt và ý này cứ rượt đuổi ý kia trong tâm trí thì sự quy phục chỉ là một ảo tưởng và thất vọng.

Đức tin vô điều kiện nơi Đạo Sư là một điều kiện tiên quyết trên đường tu. Phải có quyết tâm, son sắc và sự quy phục phải hoàn toàn trọn vẹn. Đến khi đó người đệ tử tiến tới bước kế tiếp: thiền định trên hình ảnh của Đạo Sư.

Thế nhưng trước hết cần phải giải đáp câu hỏi: tại sao thiền định trên hình ảnh Đạo Sư chớ không phải trên cái gì khác? Để trả lời câu hỏi đó, chúng ta hãy xem lại toàn bộ cái thế giới giăng trải trước mắt chúng ta, một thế giới vô cùng phong phú với vô vàn những sai biệt. Bao lâu mà Thượng Đế không thị hiện thì chúng ta phải tôn thờ một cái gì có hình hài. Chúng ta biết rằng mọi vật quanh ta được tạo thành bởi năm "nguyên tố" hoặc "đại" hay "hành" - đất, nước, gió, lửa và chất dĩ thái (ê - te). Căn cứ theo thành phần cấu tạo của vật, các nhà hiền triết Ấn Độ chia tạo vật thành năm nhóm có thành phần cấu tạo khác nhau. Nhóm thứ nhất là con người, được cấu tạo bằng tất cả năm nguyên tố nói trên. Nhóm thứ hai là loài thú, chỉ có bốn nguyên tố đầu, không có chất dĩ thái. Chim chóc là nhóm thứ ba, chỉ có ba nguyên tố: nước, gió, lửa. Côn trùng và loài bò sát như bò cạp, thằn lằn chẳng hạn thuộc nhóm thứ tư được cấu tạo chỉ bằng hai nguyên tố là gió và lửa. Sau cùng là thế giới thảo mộc gồm cây, hoa, trái chỉ có nguyên tố chính là nước.

Nếu con người đi tôn thờ cây cỏ thì bạn có tin rằng họ sẽ tiến hóa không? Đúng hơn là họ sẽ lún sâu thêm vào trình tự tiến hóa. Cũng thế, nếu nó đi phụng thờ những tạo những tạo vật chỉ gồm có hai hoặc ba, hay bốn nguyên tố. Vậy, người ở tột đỉnh các bậc thang tiến hóa - vốn đồng đẳng với tật cả đồng loại, tại sao lại cúi đầu tôn sùng một người khác? Kiểu suy nghĩ đó khiến người ta có thái độ báng bổ và có tư tưởng vô thần.

Sau khi xem xét những sự kiện trên, các vị Thánh vạch rõ tại sao chúng ta nên thiền định trên hình ảnh của Đạo Sư, thay vì trên người khác. Các Ngài dùng hình ảnh minh họa sau:

Hãy xem hệ thống điện báo truyền tin qua dây vận hành bằng pin. Nếu đường dây liên tục, tin tức có thể truyền đi từ đầu dây này đến đầu dây kia. Nếu đường dây gián đoạn, chẳng có tin tức chi truyền đi được. Nếu một số pin được đặt bên cạnh một số dây rối bung không được câu vào pin, thế thì có thông tin không? Dĩ nhiên là không.

Tâm thức con người cũng giống như hệ thống truyền tin được kết nối bằng dây với pin. Khóa học tu dưỡng tâm linh cốt ở việc làm cho hệ thống thông tin của bạn vận hành tốt nhờ sự hướng dẫn của một Chân Sư, người kỹ thuật viên duy nhất nắm được quy luật của sự vận hành đó. Tâm hồn chúng ta và Diệu Âm cần phải được liên kết với nhau giống như dây và pin trong máy truyền tin. Chính đức Đạo Sư cũng có một mạng dây được phối trí thật hoàn hảo giúp cho Ngài luôn nhận và phát đi những thông tin. Ngài là người phải được tôn thờ bởi vì Ngài tiếp thông với Vô Biên. Thế nhưng Ngài rất khiêm tốn, hoàn toàn chẳng chút kiêu căng. Ngài dạy chúng ta cách câu thông với Đấng Tạo Hóa (Sáng Thế) mà chẳng tỏ vẻ là người bề trên. Khi bạn tiếp tục hành trì hướng vào thế giới nội tâm của bạn dưới sự hướng dẫn của Ngài, Ngài không yêu cầu bạn phải trả tiền và luôn luôn tự xưng là người phục vụ cho bạn, thay vì là đức Đạo Sư của bạn. Đức Đạo Sư là:

Người có quả tim tràn đầy Tình Yêu Thượng Đế,
Ngài tự xem mình không bằng hạt bụi,
Và cho rằng tất cả mọi người đều hơn Ngài.
Diệu Âm nơi một Đệ tử thuần thành giống như một mũi tên,
Bay đi theo mọi phương hướng.
Nó lay động người mê ngủ.
Và những ai được đánh thức
Tìm thấy sự cứu rỗi chân thật

(Dadu Dayal)

Bạn hãy từ bỏ tư ngã,
Và hãy trở thành cái bụi,
Và hãy để cỏ mọc lên mình.
Nếu như trong hào quang của Đạo Sư,
Bạn biến thành tro bụi,
Tro bụi đó giống như huyền thuật,
Sẽ biến bạn thành vàng ròng:

(Shams - i - Tabriz)


Chúng ta cũng cần phải hoàn toàn tuân theo những lời giáo huấn của Ngài với lòng tin hoàn toàn.


Mục Lục   Phần 1   Phần 2   Phần 3   Phần 4   Phần 5  

© Copyrighted tamlinh.net